Chương 22

Nửa tháng kế tiếp trôi qua vô cùng yên ả, Hoàng thượng không thiên vị ai, hôm nay đến cung của Thục phi, vài hôm sau lại ghé cung tân phi.

Hôm ấy, Ung đế lật trúng thẻ bài của Đỗ Thường Tại – nữ tài nữ đứng đầu chốn hậu cung, thế nhưng trên đường đến lại bị chặn ngang, người chặn chính là Kỷ Thường Tại – muội muội của Hoàng hậu.

Sáng hôm sau, Sở Yến Tư vừa thức dậy liền nghe được tin này, không khỏi giật mình, kế đó lại bật cười thành tiếng, bao nhiêu oán khí khi phải dậy sớm cũng tiêu tan hết, nàng vội vã bảo Bạch Họa giúp mình thay y phục trang điểm, rồi nhanh chóng đi đến Khôn Ninh Cung xem náo nhiệt.

Lúc đến Khôn Ninh Cung thì vẫn còn sớm, bước vào trong đã thấy Vân phi đến rồi, Sở Yến Tư cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, mỗi ngày Vân phi đều là người đến sớm nhất.

Sở Yến Tư miễn cưỡng giữ dáng vẻ khuê tú đoan trang, đè nén hứng thú muốn xem kịch hay, cúi người hành lễ với Vân phi:

“Thần thϊếp thỉnh an Vân phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”

Lời vừa dứt, tâm tình Sở Yến Tư cũng dần bình ổn, đôi mắt cong cong nở nụ cười.

Vân phi nhìn dáng vẻ đáng yêu khả ái của nàng, không nhịn được bật cười khẽ, biết rõ nàng là vừa nghe tin liền vội vàng chạy đến, dáng vẻ ngây thơ chẳng chút tâm cơ này khiến người ta không khỏi liên tưởng đến tiểu nữ nhi bảy tuổi của mình – cũng vậy, rất thích xem trò vui.

Vân phi dùng khăn tay che miệng, cười đùa nói: “Nhìn ngươi hấp tấp thế kia, cũng không sợ bị người khác chê cười sao?”

Sở Yến Tư ngượng ngùng cười khẽ, chu môi làm nũng: “Nương nương chớ cười nhạo thần thϊếp mà~ Thần thϊếp chỉ là… có chút phấn khích thôi ạ.”

Nói đến đây, Sở Yến Tư lè lưỡi tinh nghịch, chẳng hề che giấu tâm tư muốn xem kịch vui.

Vân phi dở khóc dở cười, nhưng cũng thấy nàng rất hợp ý mình, liền bảo nàng ngồi xuống rồi cùng nhau trò chuyện, nói một hồi lại nhắc đến nữ nhi của mình – Đại công chúa: “Nữ nhi của bổn cung, Phù nhi, cũng giống ngươi vậy, năm nay đã bảy tuổi rồi mà vẫn cứ như đứa bé chưa lớn, cứ thích xem náo nhiệt mãi thôi.”

Sở Yến Tư thầm nghĩ, bảy tuổi vốn dĩ vẫn là trẻ con mà, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, dịu dàng đáp: “Đại công chúa là Công chúa hoàng thất, tự nhiên nên sống vui vẻ là tốt rồi. Hơn nữa Công chúa còn nhỏ, nương nương chớ lo lắng quá, thêm hai năm nữa, Công chúa sẽ là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của người đấy ạ.”

Vân phi nghe lời Sở Yến Tư nói, trên mặt mang theo ý cười. Làm mẫu thân, lúc nào cũng thích nghe người khác khen ngợi tiểu nữ nhi của mình, "Nếu để Công chúa nghe được những lời này, e là lại càng vô pháp vô thiên mất thôi."

Sở Yến Tư cũng mỉm cười, ánh mắt cong cong, “Công chúa quả thực là người chân tình.”

“Sau này hãy thường xuyên đến cung của bổn cung chơi, Phù nhi ắt hẳn sẽ rất thích ngươi.”

Sở Yến Tư đối với Vân phi – người không mang du͙© vọиɠ danh lợi – cũng có vài phần hảo cảm. Lại thêm việc này chẳng hề mâu thuẫn với nhiệm vụ của nàng, tất nhiên cũng bằng lòng kết giao thêm một vị bằng hữu, “Vâng, tần thϊếp xin tuân mệnh, sau này nhất định sẽ tới quấy rầy nương nương.”

“Vậy bổn cung xin cung nghênh đại giá.”

Sở Yến Tư đỏ bừng cả mặt, làm nũng nói, “Nương nương~”

Nói đến đây, hai người cũng không trò chuyện thêm nữa, bởi vì lần lượt từng phi tần đã tiến vào Khôn Ninh Cung.

“Đỗ Thường Tại đến!”

Sở Yến Tư khó giấu vẻ hưng phấn mà nhìn về phía Đỗ Thường Tại đang bước vào, song sắc mặt như vậy trong Khôn Ninh Cung lại không hề hiếm thấy, Sở Yến Tư lẫn vào trong đó cũng không có gì đặc biệt.

Vân phi ngồi trên nàng nhìn thấy bộ dạng của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu. Vừa mới nhắc nhở nàng xong, giờ lại như thế nữa, thật chẳng biết phải làm sao với nàng.

Đỗ Thường Tại bước vào, nha hoàn theo sát sau lưng. Sắc mặt nàng ta chẳng thể xem là tốt, nhưng cũng chưa đến mức đen lại. Nét mặt không biểu cảm, hành lễ với Vân phi, trên môi mang theo một tia cười, cũng không rõ là thật lòng hay gượng ép.