Chương 52: Điềm lành hay điềm gở?

Nghe nói vậy, cả Lạc tần và Ninh quý nhân đều bất giác nhìn chằm chằm Huệ tần. Tất nhiên, ai cũng hiểu lời nàng ta là có ý gì, nhưng lại không phát ngôn gì thêm.

‘’Các tỷ tỷ nhìn kìa, bên kia có phải là hoa đỗ quyên không?’’ Ninh quý nhân lên tiếng phá vỡ bầu không khí, mau chóng chuyển sang chủ đề khác.

Dù sao đi nữa thì nàng ta cũng chỉ là phi tần mới nhập cung, so với Liễu quý nhân cũng không được sủng ái bằng, cho nên chưa có lá gan bằng những phi tần đã vào cung từ trước.

Lạc tần nhìn theo hướng được chỉ, bỗng dưng thay đổi sắc mặt, nói: ‘’Hoa đỗ quyên thường nở vào mùa xuân, ngụ ý cho một khởi đầu may mắn. Sao nay lại nở vào mùa thu nhỉ?’’

‘’Hoa nở trái mùa, chính là điềm báo tự nhiên. Chỉ là không biết đây là điềm lành hay điềm gở nữa.’’ Huệ tần bày ra dáng vẻ người mẹ, bàn tay nàng ta luôn như có như không mà chắn trước bụng.

Nghe vậy, Lạc tần trầm giọng nói: ‘’Điềm lành hay điềm gở là do người nghĩ mà thôi. Muốn cho là điềm lành thì chính là điềm lành, còn kẻ nào sợ hãi thì cho là điềm xấu.’’

‘’Người nghĩ là một chuyện, còn phụ thuộc vào người nói nữa kìa.’’

‘’Ý của tỷ tỷ là…?’’

Huệ tần vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, làm như lơ đãng nói: ‘’Hoàng hậu nương nương có thai, nghe nói mỗi đêm đều ngủ không ngon giấc. Thái y cứ bị triệu đến Thừa Càn cung liên tục, mọi người đến thỉnh an chưa bao giờ thấy tẩm cung của nương nương vơi đi mùi thuốc…’’

‘’Nói không chừng… cái thai này chính là đồ yêu nghiệt.’’ Lạc tần lạnh giọng quát, gần như là rít qua kẽ răng.

Nàng ta bị hoàng hậu hại cho mất con, thế nhưng lại không thể làm gì để báo thù được cho con mình, tất nhiên trong lòng đều là sự đau khổ và thống hận không thể tả. Chưa kể sau đó còn phải cúi đầu trước kẻ thù, nghe mấy lời đạo lý vô nghĩa của nàng ta, so sánh với cái chết của đứa con mình mà cảm thấy như trò cười.

Hoàng thượng lại cứ đứng về phe hoàng hậu, khiến cho lòng nàng ta nguội lạnh hoàn toàn. Mất một đứa con, Lạc tần đau đớn như chết đi sống lại.

Vốn còn tưởng phải chờ đợi thêm, ai ngờ thời cơ đã hiện ra trước mắt. Bây giờ mà còn không nắm bắt nữa thì thật có lỗi với đứa con bé bỏng của nàng ta ở trên trời.

Ninh quý nhân chỉ là tân sủng, đối với những chuyện thâm cung thế này thực sự không dám nói lỡ câu nào. Nàng ta không có cái gan như những vị này, chẳng những có gia thế, có thâm niên mà còn được thái hậu chống lưng. Chính vì vậy, sắc mặt Ninh quý nhân trở nên cứng đờ, chỉ im lặng mà đi một bên.

‘’Ôi trời, muội muội thật là thẳng tính.’’ Huệ tần mỉm cười xoa bụng, không có ý phản đối.

‘’Chúng ta sống trong cung trước khi nàng ta nhập cung, so về thâm niên thì hẳn là không thua kém rồi. Từ khi hoàng hậu nhập cung tới nay, trong cung vẫn chưa có thêm hoàng tử công chúa nào cả.’’ Lạc tần đỡ tay cung nữ, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía trước, giọng nói lạnh lùng như ở trong hầm băng.

Ba nữ nhân đi cạnh nhau, nhưng mỗi người lại một ý tứ.

Huệ tần vẫn nhẹ nhàng đỡ bụng, miệng cười nhưng lại không lên được đáy mắt, ánh nhìn lạnh lùng cực điểm được che giấu bởi nụ cười hiền hòa. Thế nhưng, chỉ bằng một ánh mắt, đôi bên đều hiểu ý nhau.

‘’Muội lại lỡ lời rồi, xem ra nói những lời này thật không tốt cho đứa con của tỷ tỷ. Bản thân muội tuy không có được phước phần ấy, nhưng cũng luôn cầu chúc điều tốt lành cho các tỷ muội. Mong sao cho tỷ tỷ mẹ tròn con vuông, để cho tiểu a ca có thể hưởng được phúc khí của tỷ tỷ.’’

‘’Muội quá lời rồi, ta nào có được như vậy. Có điều là cũng mong được như muội nói.’’ Huệ tần giờ đã có thai, tất nhiên lòng chỉ mong mỏi về đứa con trong bụng của mình, nghe Lạc tần nói vậy hiển nhiên là thích thú.

Huệ tần cũng không phải là kẻ ngốc, nhìn thế cục hậu cung bây giờ thì dường như ai cũng có động cơ với đứa bé trong bụng nàng ta. Nàng ta thực sự cảm thấy không thể tin tưởng ai cả, ngay cả Lạc tần cũng đang ra vẻ đồng cảm này.

Nữ nhân này vừa mới mất đi đứa nhỏ, ngay sau đó mình lại mang thai, chỉ so sánh với nhau thôi cũng đã không tránh khỏi chạnh lòng rồi. Nói Lạc tần không có chút đố kỵ nào với cái bụng này thì thà nghĩ đi hái sao trên trời còn đáng tin hơn.

Lạc tần luôn biểu hiện vẻ đồng cảm, toàn thân cứ phảng phất cảm giác đau buồn của một người mẹ mất con. Huệ tần lại luôn tỏa ra cảm giác hiền hòa, dịu dàng của một người mẹ đang mang thai.

Hai nữ nhân này, chỉ cần một ánh mắt đã hiểu người kia nghĩ gì.

Bầu không khí mát lành của Ngự Hoa viên vẫn cứ như vậy, chỉ tiếc là không phải ai cũng có tâm trạng thưởng thức nó.

Bên trong Ninh Thọ cung, Thẩm Tuyết Sơ đang khép nép ngồi một góc. Phía trên nàng ta là vị thái hậu cao cao tại thượng, đã cầm ly trà được một lúc lâu mà vẫn chưa muốn dùng trà.

Thẩm Tuyết Sơ vận một chiếc váy màu hồng nhạt, toàn thân toát ra vẻ yểu điệu thục nữ, hơi cuộn chân ngồi ngoan ngoãn ở một bên. Thế nhưng, thái hậu lại nhìn nàng ta chằm chằm không rời mắt, hơn nữa ánh mắt cũng không có bất kỳ một tia thiện ý nào.

Diệu Lâm cô cô đứng bên cạnh thầm than trong lòng, nhìn y phục của hoàng hậu mà bà ta quặn hết cả ruột gan lên. Nhìn sang vẻ mặt của thái hậu, bà ta liền biết là không ổn.

Y phục màu hồng, yểu điệu thục nữ.

Tất cả đều quá giống với vị Tô thị mà thái hậu căm ghét khi xưa kia.

Diệu Lâm cô cô tiến tới một bước, nhẹ nhàng nói: ‘’Thái hậu, nếu người không thích trà này, vậy để nô tài đổi sang loại mới ạ?’’

Nghe vậy, thái hậu mới thu hồi lại ánh mắt sắc lạnh của mình, nhàn nhạt nói: ‘’Không sao, ai gia chỉ đang suy tư chút thôi. Các ngươi biết đó, bệnh người già thôi.’’

‘’Thái hậu còn khỏe mạnh, dung nhan lại tú nhã. Nếu như không nói, ai mà biết thái hậu người đã có cháu rồi đâu?’’

‘’Haha, ngươi ngày càng biết cách ăn nói.’’

Thái hậu là người đã vào độ trung niên, trong lòng luôn canh cánh chuyện sinh lão bệnh tử của mình. Thật ra con người ở tuổi này, có ai mà không thích được khen mình còn khỏe mạnh sung sức chứ?

Chưa kể đến nữ nhân từng có nhan sắc lộng lẫy một thời như thái hậu, nói mấy lời thế này mới làm thái hậu bớt đi cảm giác hối tiếc trong lòng.

Sau khi uống xong ngụm trà, thái hậu cuối cùng cũng để mắt đến Thẩm Tuyết Sơ lần nữa. Nhìn bộ dạng yếu đuối nép mình như chim nhỏ của nàng ta, thái hậu lại càng nản lòng thoái chí, trong lòng có ấm ức mà lại không thể phát tác.

‘’Hoàng hậu có biết vì sao ai gia gọi ngươi tới đây không?’’

Thẩm Tuyết Sơ giật mình thon thót, theo bản năng liền đưa tay ôm bụng mà nói: ‘’Bẩm thái hậu, thần thϊếp không rõ ạ.’’

Ngồi trong chính điện Ninh Thọ cung cũng đã được một lúc, nhưng Thẩm Tuyết Sơ vẫn cảm giác bị dồn ép đến mức khó thở. Phong Nhẫn là đứa con hiếu thuận, cho nên cung cách bài trí bên trong Ninh Thọ cung cũng rất tỉ mỉ tinh xảo, thế nhưng hiện tại nàng ta không còn tâm trí mà ngắm nữa.

Trong lòng chỉ cố gắng điểm lại xem mình đã làm gì khiến thái hậu phật ý.

‘’Ngươi là hoàng hậu, là người chủ trì việc nội cung. Về chuyện sảy thai của Lạc tần, hoàng hậu thấy sao?’’