Huệ tần mang thai là chuyện lớn, dù sao nàng ta cũng vừa có gia thế lại còn khá được sủng ái, chủ tử nên để tâm một chút mới được. Nghĩ vậy, đám nha hoàn trong phòng nhìn nhau bằng ánh mắt đùn đẩy, không ai muốn là người mở lời.
Thấy vậy, Hoán Nhi mới nhẹ nhàng tiến lên một bước, đỡ lấy hoàng hậu: ‘’Nương nương, hoàng thượng sủng ái người như vậy, xem ra sau này chỗ dựa của tiểu điện hạ sẽ vững chắc như núi rồi.’’
Thẩm Tuyết Sơ cười khúc khích, không kiềm được niềm vui mà nói: ‘’Ngươi cứ nói quá đi, nó còn nhỏ đến mức chưa đạp được, sao mà biết được là nam hay nữ chứ.’’
Mặc dù ngoài miệng hoàng hậu nói như vậy, nhưng Hoán Nhi vẫn làm như ý mình. Nàng ta nhập cung từ sớm, cho nên đối với việc nhìn mặt đoán ý các vị chủ tử thì cũng có chút kinh nghiệm. Nữ nhân ở trong cung này, ai ai cũng muốn sinh ra con trai, chẳng qua ngoài miệng thì nói mấy lời hoa mỹ để tránh mang tiếng là toan tính, mưu đồ đoạt đích mà thôi.
Đặc biệt là người như hoàng hậu đây, nhập cung từ lâu mà nay mới có thai, khỏi phải nói là trong lòng sốt ruột tới cỡ nào. Chưa kể cái thai này còn không phải tự nhiên mà có được, có thể thấy nàng ta khao khát khẳng định địa vị của mình trong cung đến mức như thế nào.
Vì vậy, làm sao Hoán Nhi dám nói cái thai là nam hay nữ nữa chứ?
Nha hoàn hồi môn Bích Nhi của hoàng hậu lúc này mới lên tiếng: ‘’Nương nương, người hiền lành đức độ, đối với tần phi đều khoan dung tha thứ. Tin rằng trời cao sẽ không phụ người, đến lúc đó ngay cả con của Thư quý phi còn chẳng so được với tiểu điện hạ thông tuệ khỏe mạnh của chúng ta, chứ đừng nói đến là một Huệ tần nho nhỏ.’’
Lời này ngay lập tức đã làm cho Thẩm Tuyết Sơ tỉnh táo trở lại, vẻ mặt thỏa mãn ửng hồng ban nãy cũng hoàn toàn biến mất. Đôi mắt đẹp của nàng ta giờ đã tối lại vài phần, trừng lên mà nhìn đến Bích Nhi vừa mới dứt lời.
Bích Nhi cũng rất lo lắng, nhưng với kinh nghiệm hầu hạ vị đại tiểu thư này từ hồi còn ở phủ Tổng đốc, nàng ta hết sức trấn tĩnh mà đứng đó. Thấy vậy, Thẩm Tuyết Sơ cũng không làm khó gì thêm, chỉ lẳng lặng ngồi đó.
Một lát sau, Thẩm Tuyết Sơ khẽ mở miệng, giọng điệu nhàn nhạt như gió thoảng: ‘’Huệ tần có thai là chuyện tốt, nàng ta tính nết dịu hiền nên cũng rất được thái hậu ưa thích. Một Lạc tần mới sảy thai còn đó, e rằng thái hậu sẽ bảo vệ nàng ta chằm chặp hơn cho mà coi.’’
‘’Nương nương nói phải, thái hậu và gia tộc của Huệ tần nương nương có giao tình rất tốt. Năm xưa cũng nhờ bọn họ ủng hộ nên hoàng thượng mới thuận lợi nối ngôi.’’
Thẩm Tuyết Sơ nghe vậy, cơn khó chịu trong lòng nàng ta càng bùng lên như một ngọn lửa âm ỉ, mãi không thể tự dập tắt được. Cảm giác không thể làm gì được thế này thực sự quá khó chịu, nàng ta hận không thể khiến cho tất cả nữ nhân trong hậu cung này không thể đυ.ng đến Phong Nhẫn.
Thế nhưng, thân phận cùng lễ giáo ràng buộc lại khiến nàng ta không thể làm gì hơn. Một chút động tĩnh cũng rất dễ khiến cho người ta bắt thóp, dù sao đám nữ nhân kia luôn luôn không phục nàng ta.
Thẩm Tuyết Sơ phải ngồi đó một lúc lâu mới có thể nuốt xuống cơn uất ức trong lòng, kiềm chế không phát tác nó ra ngoài. Nếu không thái hậu biết được nàng ta có động tĩnh gì thì e rằng sẽ bị gọi tới dạy dỗ một phen, lúc đó mặt mũi nàng ta coi như mất hết.
Thế nhưng, đợi đến lúc nàng ta bình tĩnh lại thì đã có một nha hoàn bước vào, nhẹ nhàng hành lễ rồi nói: ‘’Nương nương, thái hậu cho mời người đến Ninh Thọ cung một chút ạ. Ban nãy Diệu Lâm cô cô có cho người đến đây thông truyền, nhưng người của Ninh Thọ cung lại không bước vào Thừa Càn cung của chúng ta.’’
Không bước vào….
Thẩm Tuyết Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cung nữ nọ, đôi môi mím chặt lại như thể kiềm chế lắm, làm cho cung nữ nọ muốn nổi hết da gà. Đợi một lát sau, nàng ta mới bình tĩnh lại mà cho người kia lui ra.
‘’Bổn cung biết rồi, sẽ sớm di giá đến Ninh Thọ cung.’’
Trời đã vào thu, trong cung cũng bắt đầu phân phát quần áo mới cùng đồ dùng hằng ngày đến các cung. Chuyện này ngày thường đều là do Nội vụ phủ làm, dựa theo phân vị mà đưa đồ dùng đến.
Phân lượng đồ dùng không chỉ tượng trưng cho địa vị của phi tần mà còn là sự sủng ái của hoàng thượng. Năm nay trong cung có tin vui, tất nhiên phi tần mang long thai sẽ được hậu ái hơn một chút. Còn người đã mang thai nhưng lại sảy thì phải chịu đựng cảnh tượng trái ngược, chẳng hạn như Lạc tần.
Sau khi sảy mất đứa bé, Lạc tần trở nên thầm lặng hơn rất nhiều. Nàng ta vốn không phải là sủng phi, may mắn được mang long chủng lại còn không giữ được, khỏi phải nói là tình cảnh thê thảm ra sao.
Mùa thu lần này, Nội Vụ phủ cũng không còn ưu ái của nàng ta như xưa nữa. Mặc dù đã sớm hiểu nhưng Lạc tần cũng không tránh khỏi chạnh lòng. Nàng ta rảo bước trong Ngự Hoa viên mà lòng lạnh lẽo, cố cắn răng mà giấu đi vẻ hiu quạnh cô tịch trong đáy lòng.
Nha hoàn đỡ tay Lạc tần, ánh mắt lo lắng nhìn vẻ mặt u buồn của chủ tử. Bỗng dưng phía sau có tiếng ai đó gọi, làm cho cả hai chủ tớ đều phải quay lại.
‘’Lạc tần nương nương.’’
Phía sau lưng là hai nữ nhân ăn mặc chỉnh chu, một nữ nhân tràn đầy sức sống tươi trẻ đứng cạnh một người tĩnh lặng hiền dịu. Đặc biệt hơn, người tĩnh lặng kia lại chính là nữ nhân ngàn vàng của hậu cung hiện tại, Huệ tần.
Nữ nhân căng tràn sức sống còn lại chính là Ninh quý nhân mới nhập cung, nàng ta nhìn thấy Lạc tần thì liền rảo bước lại gần, chủ động hành lễ thỉnh an đường hoàng.
Lạc tần thấy vậy thì gượng cười, nhẹ nhàng đáp lễ: ‘’Huệ tần tỷ tỷ, Ninh quý nhân muội muội.’’
‘’Lạc tần thật có nhã hứng, trời se lạnh như vậy mà muội muội cũng chịu khó đi dạo. Có điều là phải cẩn thận một chút, chú ý bồi dưỡng thân mình cho khỏe mới được.’’ Huệ tần mỉm cười xoa bụng, điệu bộ nàng ta nhẹ nhàng như một đóa giải ngữ hoa.
‘’Đa tạ tỷ tỷ, muội chỉ là quá buồn chán nên mới phải ra ngoài mà thôi. Từ ngày mất con, muội đã giam mình trong bốn bức tường quá lâu rồi.’’ Sắc mặt Lạc tần như bị ngưng đọng lại, không còn cảm xúc gì nhiều nữa, sau đó nàng ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó mà nói: ‘’Thật xin lỗi tỷ tỷ, muội là do quá đau buồn thôi.’’
Nói rồi, nàng ta đưa mắt nhìn vào bụng của Huệ tần.
Huệ tần không chút để ý, nhẹ nhàng đáp: ‘’Ta hiểu được cảm xúc của muội, có đứa con là máu thịt ai có thể không thương chứ? Cũng do chúng ta số khổ, phải chung sống với kẻ không muốn chúng ta có thai.’’