Thẩm Tuyết Sơ hoàn toàn cứng người, nàng ta cũng không để ý đến hoàng thượng còn đang ở đây, cứ thế mà hai mắt liền dại ra, khuôn mặt giống như sắp khóc.
Nhìn tổng thể trông có vẻ như đang uất ức chuyện gì đó lắm. May mắn là Phong Nhẫn bị vướng phần cổ long bào chưa được chỉnh lại, cho nên hắn không để ý đến.
Nghe tin mình lại có con nối dòng, tất nhiên hoàng đế vui sướиɠ tột độ, ngay lập tức quay sang hỏi lại một lần nữa để xác nhận: “Thật sao?”
“Là thật thưa hoàng thượng, nô tì vừa nhận được tin đã lập tức đến bẩm báo.”
“Tốt! Tốt! Truyền ý chỉ của trẫm, lệnh cho Thái y viện cẩn thận chăm sóc, trẫm muốn mẫu tử Huệ tần đều bình an. Nội vụ phủ cũng phải cẩn thận kiểm tra mọi vật dụng, Hi Hoà cung cũng phải chăm sóc chu đáo. Nếu có nửa điểm sai sót, trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”
“Dạ, nô tì đã hiểu, sẽ mau chóng đi truyền chỉ. Hoàng thượng có lòng, tin rằng trong cung sẽ mau chóng có thêm một hoàng tự.”
“Đó là tất nhiên.”
Phong Nhẫn hết sức vui mừng, dù sao thì hiện tại huyết mạch hắn vẫn là quá đơn bạc. Ngoài trừ Thư quý phi có hoàng trưởng tử ra thì hoàng đế chưa có thêm đứa con nào khác, thậm chí cả một công chúa cũng không.
Hắn đăng cơ cũng đã được vài năm, đáng ra nên có vài hoàng tử công chúa rồi mới phải. Thái hậu cũng từng dặn dò hắn nhiều lần rằng đừng nên quá chuyên sủng hoàng hậu mà phải mưa móc ban đều.
Có điều hắn vẫn là chưa làm được, cho nên đến giờ huyết mạch vẫn rất mỏng. Huệ tần là được thái hậu chỉ định, hơn nữa tính nết dịu dàng cũng rất hợp ý hắn, nay nàng ta mang thai thì hắn cũng hết sức vừa lòng.
Chuyện tốt như thế này tất nhiên phải coi trọng một chút, tránh để gây nên xao động. Phải biết một vị hoàng đế ít con nối dòng thì sẽ phải nhận được bao nhiêu tấu chương của đại thần.
Phong Nhẫn tâm trạng rất hào phóng sảng khoái, vì vậy ánh mắt cũng tỏa sáng hơn vài phần. Thẩm Tuyết Sơ nhìn thấy vậy, nàng ta liền biết bây giờ không phải là lúc mình nên mở miệng.
Mặc dù trong lòng có bao nhiêu là ghen ghét cùng không cam tâm, nàng ta vẫn phải làm ra vẻ lương thiện cao quý mà Phong Nhẫn yêu thích nhất.
‘’Thϊếp xin chúc mừng hoàng thượng cùng Huệ tần muội muội, không ngờ mới sáng ra đã nghe được tin vui. Thần thϊếp nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mẫu tử muội ấy, để hoàng thượng và thái hậu yên lòng.’’ Thẩm Tuyết Sơ dịu dàng nói, đôi tay mềm mại như đóa sen nhẹ nhàng vuốt vuốt phần vai của Phong Nhẫn, khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Phong Nhẫn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng kia, trên mặt chỉ có một lớp phấn son nhàn nhạt nhưng nhan sắc mỹ miều lại không vì thế mà phai nhạt, ngược lại trong đôi mắt của người có tình thì trông lại còn xinh đẹp hơn vài phần. Nữ nhân trước mặt là thê tử của hắn, lại cũng đang có mang, ắt hẳn sẽ hiểu cho hắn.
‘’Nàng hiền lương lại dịu dàng lễ độ, trẫm hết sức tin tưởng. Nhưng cũng chính vì như vậy nên mới có những kẻ không biết trên dưới, bất kính vô lễ với trung cung. Nếu có kẻ như vậy nữa, nàng cứ thẳng tay mà áp dụng cung quy, đừng tha thứ cho bọn chúng.’’ Phong Nhẫn hơi nghiêm giọng, toát ra uy nghiêm của một vị đế vương.
Thẩm Tuyết Sơ nghe vậy thì cảm động đến mức muốn rơi nước mắt, đôi mắt của nàng ta rất nhanh đã xuất hiện làn nước nhàn nhạt, nhìn qua trông rất động lòng người. Nàng ta ngày càng lún sâu vào phần tình cảm này, không còn con đường dứt ra được nữa.
Đối với phận nữ nhân như Thẩm Tuyết Sơ, có thể nói Phong Nhẫn chính là cả bầu trời của nàng ta. Hắn quyết định tất cả mọi chuyện, từng nét tâm trạng của hắn cũng đủ để ảnh hưởng đến toàn bộ tương lai của nàng ta.
Thẩm Tuyết Sơ tự cảm thấy thủ đoạn của mình không bằng người, cho nên mỗi khi gặp chuyện thì điều đầu tiên nàng ta nghĩ đến chính là Phong Nhẫn. Hoàng đế chính là sợi dây cứu mạng hữu dụng nhất, chỉ cần hắn tin tưởng mình thì những người khác dù có muốn hay không vẫn phải ngậm miệng lại.
Từ trước đến nay, nàng ta luôn dè dặt trong chuyện thưởng phạt phi tần, bởi vì sợ Phong Nhẫn nghĩ nàng ta trong ngoài bất nhất, là kẻ ‘’không hiền’’. Thế nhưng, nay hắn đã cho nàng ta một con đường, vậy mọi chuyện về sau cũng không cần cố kị gì nữa.
Thẩm Tuyết Sơ ngước lên đôi mắt long lanh để đối diện với Phong Nhẫn, khuôn miệng nhỏ nhắn khẽ mỉm cười: ‘’Dạ, hoàng thượng nói thế nào chính là thế đó. Thần thϊếp nhất định sẽ cố gắng hết sức, không phụ sự tin tưởng của người.’’
Phong Nhẫn đang có tâm trạng vui vẻ, cho nên cũng không rảnh lau đi từng giọt nước mắt hay an ủi nàng ta nữa. Hắn còn phải thiết triều, cho nên chỉ nói vài câu rồi đi mất.
Dù vậy, Thẩm Tuyết Sơ cũng đã rất mãn nguyện.
Trong lòng nàng ta ngọt ngào như ăn mật, cảm giác này nàng ta mỗi ngày đều tình nguyện trải qua.
Nhìn thấy nàng ta vui vẻ, các nha hoàn bên cạnh cũng không nỡ làm phiền đến. Cung nhân Thừa Càn cung ai nấy cũng đều biết vị hoàng hậu này cứ như một đóa hoa chớm nở lúc sương sớm vậy, người ngoài nhìn vào sẽ thấy xao xuyến đến nỗi chẳng nỡ động vào.
Thế nhưng, dù đây có là đóa phù dung mềm yếu thì giờ nó cũng bị bắt ép trở thành hoa mẫu đơn. Thẩm Tuyết Sơ cũng không thể quên được chức trách của một hoàng hậu, rằng nàng ta còn rất nhiều việc phải giải quyết, không thể cứ chìm đắm trong sự sủng ái của hoàng thượng được.