Cổng lớn Phi Hương điện đã đóng lại từ lâu, cũng chôn vùi những toan tính của chủ tử ©υиɠ ấy vào hư không. Bên ngoài Phi Hương điện, hậu cung vẫn náo nức như thường, thậm chí còn rộn ràng hơn mọi ngày.
Bởi vì Thừa Càn cung truyền ra tin tức hoàng hậu nương nương có thai.
Hoàng thượng vô cùng vui mừng, bao nhiêu là trân kỳ dị bảo cứ chảy ào ạt vào đại điện của chính cung. Phi tần hậu cung cũng ra sức chúc mừng, lễ nghĩa thỉnh an càng cẩn thận hơn bao giờ hết.
Thẩm Tuyết Sơ hết sức vui sướиɠ, cuối cùng nàng ta cũng đã mang thai rồi.
Không uổng công nàng ta ngày đêm uống hàng đống thứ thuốc bổ khiến người ta buồn nôn đó. Từ lúc biết mình mang thai, nàng ta ngày nào cũng như đi trên mây, vui sướиɠ đến mức muốn nhảy một điệu múa chúc mừng.
Từ giờ, hoàng hậu nàng đây không cần phải lo lắng địa vị dao động, thái hậu làm khó dễ hay là hoàng thượng sẽ bị câu đi mất nữa. Mọi thứ của nàng ta xem ra đã toàn vẹn rồi.
Thẩm Tuyết Sơ ngồi ngả người trên tháp mềm, thỏa mãn mà ăn một chút trái cây do Nội Vụ Phủ mang đến. Bàn tay trắng nõn khẽ xoa bụng, đuôi mày đáy mắt đều không giấu được ý cười.
Nha hoàn Tiểu Thu bưng lên một mâm trái cây tiến cống cùng với một chén thuốc đen đặc còn đang bốc khói nghi ngút dâng lên cho Thẩm Tuyết Sơ. Nhìn thấy sự vui sướиɠ còn vương trên nụ cười của hoàng hậu, Tiểu Thu có hơi lo lắng nói: ‘’Nương nương, thuốc dưỡng thai của người đây ạ.’’
‘’Để đó đi.’’
Tiểu Thu mang theo điệu bộ ngập ngừng, làm cho Thẩm Tuyết Sơ phải hỏi thăm: ‘’Sao vậy? Bổn cung mang thai, lẽ ra ngươi phải vui mới đúng chứ?’’
Sợ bị khép tội bất kính, Tiểu Thu liền quỳ xuống, giọng điệu lo lắng nói: ‘’Nương nương, tuy là thuốc do phu nhân đưa rất là linh nghiệm. Nhưng nô tỳ vẫn hơi lo lắng cho thân thể của người, nô tỳ từng nghe nói thai phụ dưỡng thai phải tập trung ăn uống chứ không nên uống thuốc, bởi vì thuốc nào cũng có ba phần độc.’’
Nghe lời nói của nô tỳ này, Thẩm Tuyết Sơ tất nhiên là hiểu. Nhưng mà có hề hấn gì chứ, miễn nàng ta toại nguyện mang long chủng là được rồi. Về phần hậu hoạn gì đó, Thẩm Tuyết Sơ lại không cho là thật.
Nếu trời đã cho mang thai, vậy sao còn có thể có chuyện chứ?
Huống hồ nàng ta thân mang phượng mệnh, được long ân của hoàng thượng che chở nữa thì kẻ nào mà dám làm hại.
Nghĩ vậy, Thẩm Tuyết Sơ liền có chút không vui, nói: ‘’Có gì đâu mà phải lo bóng sợ gió, chỉ là thuốc dưỡng thai mà thôi. Bổn cung nhất định sẽ tịnh dưỡng cho thật tốt, để sinh ra đứa bé khỏe mạnh. Tiện nhân Như tần đã bị cấm túc, Thư quý phi thì đã có thái hậu kiềm chế, mấy phi tần khác nào có lá gan dám động đến mẫu tử ta?’’
Thấy hoàng hậu hoàn toàn chẳng lo lắng gì, Tiểu Thu rốt cuộc cũng biết sự lo lắng của mình hoàn toàn là dư thừa. Thôi vậy, không ai có thể đánh thức kẻ giả bộ ngủ, người đã không nghe thì có nói nhiều cũng vô ích.
Sống trong cung dưới thân phận hạ tiện này, nói nhiều thêm một câu cũng sợ phải bị rơi đầu.
Tiểu Thu chỉ đành vâng dạ rồi bày biện những đĩa trái cây tươi ngon mọng nước lên chiếc bàn tròn, tay còn sắp xếp nĩa cho Thẩm Tuyết Sơ hưởng dụng. Nhìn đĩa dưa mật tiến cống đẹp mắt này, ngay cả Tiểu Thu còn thấy hoàng hậu có phúc vô cùng.
Chính vì là đồ tiến cống nên số lượng dưa mật trong cung không nhiều, giờ đây hoàng hậu đã có thai, tất nhiên toàn bộ số dưa mật đã được hạ lệnh đưa về Thừa Càn cung. Những cung khác muốn dùng cũng không có mà dùng, chỉ đành đổi qua những loại khác mà thôi.
Thực ra, Thẩm Tuyết Sơ cũng không phải là quá thích dưa mật. Đối với nàng ta, ăn loại trái cây nào không quan trọng, chỉ cần nó đừng dung tục là được, hơn nữa còn phải khẳng định được vị thế của nàng ta.
Trong hậu cung này, người thích ăn dưa mật tiến cống nhất chính là vị Liễu quý nhân Mặc thị kia của hoàng thượng. Hồi nàng ta mới nhập cung cũng rất được Phong Nhẫn sủng ái, khi đó mỗi lần có dưa mật thì đều chuyển phần lớn đến cung của nàng ta.
Giờ đây hoàng hậu đã có mang, Liễu quý nhân e rằng cũng phải bị vứt ra sau đầu. Thẩm Tuyết Sơ cho rằng đây là một cách kiềm hãm sự hống hách của vị đại cô nương này.
‘’Nương nương, đây là dưa mật Tây Vực ạ. Sau khi người uống thuốc xong thì hẵng ăn nhé, như vậy sẽ đỡ đắng miệng hơn.’’
Tiểu Thu đã xếp ra đĩa, nhưng Thẩm Tuyết Sơ vẫn không có dấu hiệu muốn uống.
Cũng phải thôi, thứ thuốc đưa lên thực sự rất kinh tởm. Chỉ ngửi cái mùi thôi cũng đủ khiến người ta chóng mặt, Tiểu Thu cũng chỉ cầu mong sao cho hoàng hậu mau chóng uống để nàng ta còn đem đi dọn.
Chứ nếu đứng ở đây quá lâu thì nàng ta sợ mình sẽ chịu không nổi mất.
Thẩm Tuyết Sơ tuy bề ngoài mạnh miệng, nhưng nàng ta cũng cực kỳ ghét uống mấy thứ thuốc này. Chẳng những mùi vị đắng nghét mà mùi còn rất kinh khủng, cũng may là sau khi uống vào người thì lại không có mùi gì.
Nếu không nàng ta thà đợi lâu một chút còn hơn là có thai nhưng phải đánh đổi lại thân thể có mùi hôi.
Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến một vài tiếng bước chân. Thẩm Tuyết Sơ nhanh chóng ngồi bật dậy, với tay lấy chén thuốc, nhắm mắt nhắm mũi uống ngay lập tức vào miệng. Nàng ta không màng bản thân bị sặc, chỉ ra sức nuốt thứ thuốc đen xì nó vào người.
‘’Nương nương, người chậm thôi.’’
Thẩm Tuyết Sơ nuốt miếng cuối cùng, nhanh chóng nhỏ giọng đáp: ‘’Mau đem xuống đi, nhớ kỹ chuyện này không thể để ai biết.’’
Tiểu Thu vội vàng gật đầu, tay mau chóng lấy cái nắp đậy chén thuốc lại, nói: ‘’Nô tỳ đã biết, nhất định sẽ vô cùng cẩn thận.’’, sau khi nghe tiếng bước chân ngày càng gần, nàng ta liền đổi giọng: ‘’Ôi nương nương, người cũng đừng hành hạ thân mình quá. Được long ân của hoàng thượng che chở, tiểu hoàng tử nhất định thiên tư thông minh thôi mà. Nhìn nương nương như vậy, nô tỳ lo lắng chết mất.’’
Nói xong, tay của nàng ta vội xắn một miếng dưa mật đưa lên cho hoàng hậu.
Quả nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên: ‘’Có chuyện gì vậy? Hoàng hậu mang thai phải chịu ủy khuất sao?’’
Thẩm Tuyết Sơ vội chỉnh sửa lại dáng vẻ của mình, sau đó dịu dàng hết mực mà bước từng bước nhỏ, quỳ xuống thỉnh an hoàng đế. Thế nhưng, còn chưa đợi nàng ta quỳ xuống cho đàng hoàng, Phong Nhẫn đã vội đỡ nàng ta dậy.
Ai bảo giờ hoàng hậu mang thai đích tử, là báu vật của cả cung kia chứ.
‘’Sao lại quỳ xuống rồi? Không phải trẫm nói nàng không cần phải thỉnh an sao?’’
‘’Đa tạ hoàng thượng hậu ái, chỉ là đứa nhỏ ngóng trông hoàng thượng, làm cho thần thϊếp cũng hấp tấp theo.’’ Thẩm Tuyết Sơ nũng nịu trả lời, rất nhanh đã làm cho sắc mặt Phong Nhẫn giãn ra.
‘’Nói như vậy, xem ra duyên phụ tử của trẫm và đứa nhỏ vô cùng sâu dày.’’ Phong Nhẫn vừa nói, ánh mắt vừa vui mừng nhìn chằm chằm vào cái bụng của Thẩm Tuyết Sơ.