Chương 47: Làm sạch sẽ một chút.

Mẫu thân của Như tần chỉ là một cơ thϊếp của Bác Lăng hầu, có điều bà lại rất được sủng ái. Trong phủ cũng chỉ có mỗi mình nàng ta là nữ nhi cho nên mọi ưu ái đều được dành cho nàng, ngay cả đích mẫu cũng xuất thân danh môn, không hề làm khó dễ.

Thế nhưng, sinh mẫu của Như tần lại qua đời vì một căn bệnh lạ. Nàng ta còn nhớ lúc mẫu thân bị bệnh nặng, toàn thân đều mệt mỏi đau nhức. Mẫu thân thường nói, nàng cảm thấy ngay cả trong xương cũng ẩn ẩn đau.

Về sau, có một lần trong phủ có một vị cơ thϊếp khác được nhà mẹ đẻ gửi cho ít đồ dùng. Mấy vị thái y chữa trị cho mẫu thân nàng ta đã tâu lên đích mẫu, nói rằng cây lôi công đằng này nên đem đi dùng cho mẫu thân nhưng lại không thể dùng cho vị cơ thϊếp nọ, bởi vì cây này chuyên dành cho những người đau nhức xương khớp nhưng lại tuyệt đối không dùng cho nữ nhân mang thai.

Vì tò mò, Như tần cũng đã từng lén đọc sách thuốc. Quả thực là có điều như vậy, thế nhưng điều này cũng rất khó biết. Thông thường cách hữu hiệu nhất để hãm hại nữ nhân mang thai là dùng xạ hương, ít ai lại dùng một loại khác như thế này.

Hoàng hậu tặng cho Lạc quý nhân hộp thuốc đó, rốt cuộc là vô tình hay cố ý?

Mà Lạc quý nhân lại cho người đổ hộp thuốc đi, như vậy có phải nàng ta cũng biết chuyện này hay không?

Nhờ bao thuốc bị đem đi thủ tiêu đó mà Như tần đã vô tình phát hiện ra sự thật động trời này. Nếu nói như vậy, xem ra Lạc quý nhân chắc chắn biết thuốc đó có vấn đề, hoặc có khi nàng ta chỉ đang đề phòng mà thôi.

Thấy thế, Như tần liền cố gắng phái người theo dõi sát sao cái thai của Lạc quý nhân, xem thử cái thai có thực sự khỏe hay không.

‘’Chủ tử, nói như vậy người kia bên Hòa Phúc cung cũng phát hiện ra cái thai của Lạc quý nhân không ổn lắm. Bao thuốc đó có khi chỉ là một phần thôi, bởi vì dù sao nàng ta cũng chưa từng dùng nó mà.’’

‘’Hoàng hậu đưa thuốc công khai như vậy, có chuyện gì thì nàng ta cũng phải chịu trách nhiệm mà thôi. E rằng trong Hòa Phúc cung không chỉ có người của chúng ta không đâu.’’

Mà còn có tay chân của hoàng hậu nữa.

Như vậy suy đoán của Như tần tám phần là đúng, lúc Lạc quý nhân phát hiện ra cái thai có vấn đề thì cũng đã quá muộn. Xem chừng kết cục của cái thai là đã định rồi, cho nên yến tiệc hôm nay nàng ta có uống canh hay không thì cái thai cũng sẽ mất.

Ngẫm nghĩ lại, Gia Cát thị kia chẳng phải đang mượn tay mình để nâng cao vị thế của đứa con trong bụng nàng ta sao?

Nếu để nó ra đi tự nhiên, vậy thì làm gì còn giá trị nữa?

Nhưng đứa con vốn dĩ được thái y chẩn đoán là ‘’hoàng tử’’, về sau bị người ta hại mà ra đi thì mới khơi dậy được sự thương tiếc của hoàng thượng.

Như tần không khỏi có chút đề phòng nữ nhân Hòa Phúc cung đó, xem ra sau này làm gì cũng phải cẩn thận mới được.

‘’Mộc Nhi, ngươi đã xử lý mọi thứ kỹ chưa?’’

‘’Nương nương yên tâm, đã xử lý từ lúc nào rồi. Có điều, Hòa Phúc cung kia tâm kế xảo diệu, nếu muốn trừ khử một cung nữ thì đâu thiếu lý do chứ.’’ Mộc Nhi khẽ nói, rơi vào tai Như tần đã lập tức khiến nàng ta tỉnh táo lại.

Phải rồi, muốn trừ khử cung nữ thì đâu thiếu gì lý do.

Nếu Lạc quý nhân tâm kế tỉ mỉ như vậy, chuyện nàng ta phát hiện cũng không có gì bất ngờ. Không chừng tin tức cái thai bị hư còn là do phía nàng ta cố tình truyền ra, kí©h thí©ɧ Như tần ra tay.

Nghĩ như vậy, Như tần lạnh giọng nói: ‘’Nếu Hòa Phúc cung cho xử lý cô ta, vậy thì lén lấy danh nghĩa từ thiện đem vàng đến nhà cha mẹ cô ta. Còn nếu Hòa Phúc cung không xử, vậy thì ta phải xử.’’

Không còn cách nào khác, người biết chuyện chắc chắn phải bị diệt trừ. Tuy Như tần vạn phần không muốn đυ.ng đến người vô tội, nhưng nếu không mạnh tay thì sau này đó sẽ trở thành con dao đâm vào chính mình.

Nếu Lạc quý nhân xử lý cọc ngầm bị Như tần mua chuộc thì là lẽ thường, còn nàng ta cố ý giữ lại để cho mai sau thì mới càng đáng sợ.

Như tần thở ra một hơi, nhắm mắt lại nói: ‘’Cứ như vậy đi, làm sạch sẽ một chút.’’