Không đợi các giáo sư làm ra phản ứng gì, Harry nghiêng đầu nhỏ một cái, móng vuốt nhỏ đập một đập, bừng tỉnh hiểu ra nói: “Nga ~~” kéo giọng điệu thật dài, để cho người ta tò mò trái tim ngứa một chút. Harry nhìn không sai biệt lắm, đầu nhỏ gật gật, quả quyết phun ra một câu để cho các giáo sư sầu não đến hộc máu: “Vậy chính là hư rồi á!”
Không đợi các giáo sư phản ứng, Harry sử dụng ra tuyệt chiêu mắt sao: “Giáo sư, Chiếc cốc lửa hư. Vậy thì cho Harry đi?”
Snape mới vừa muốn đáp ứng, giật mình một cái phản ứng kịp đúng lúc đổi giọng: “Lửa.. Trò muốn Chiếc cốc lửa làm gì?”
“Millet muốn ăn!” Thanh âm Harry thanh thúy dập dềnh ở trên bầu trời đại sảnh, tạo thành một trận chấn động vô hình
Snape đen mặt rít gào: “Ăn? Millet, mi làm sao cái gì cũng ăn? Đó là Chiếc cốc lửa, có thể để cho mi ăn sao? Coi như là hư, sửa một chút cũng không có khả năng để cho mi ăn!….”
Dumbledore nghe đến đó mà thoả mãn, thoáng thở phào nhẹ nhõm, cũng may có Snape ngăn cản, bằng không chính là cụ tự mình ra trận ngầm đấu đá với Harry.
“….. Vật kia một ngàn năm rồi, mi biết có bao nhiêu cái móng vuốt đen thùi lùi bẩn đã từng sờ qua sao? Rớt đất bao nhiêu lần mi biết không? Mi chính là rồng, không phải là thùng rác. Ăn hư bụng đừng khóc! Cũng không cho phép tới tìm ta!” Snape rít gào xong, lập tức cảm thấy tâm tình tốt hơn nhiều, hung hăng mà nhìn lướt qua Harry và Millet chuyên tìm phiền toái cho mình, sung sướиɠ đứng ở đó. Nhìn vẻ mặt như hơi hơi đưa đám của Millet, kiên quyết không thừa nhận mình lòng dạ hẹp hòi trả thù.
Khóe miệng Dumbledore kịch liệt co quắp, làm sao nửa đoạn trên nói còn có thể nghe được mà nửa dưới nói thì…. Được rồi, dù sao chỉ cần con rồng nhỏ kia buông tha ăn hết Chiếc cốc lửa thì được rồi. Dumbledore cố gắng khống chế bắp thịt trên mặt.
Millet chép miệng, vô cùng không tình nguyện lầm bầm: “Millet muốn ăn ~~~~ “
Harry nháy nháy mắt, quay đầu nghiêm túc nói với Millet: “Millet, Harry lần trước ăn thịt cả một ngụm lớn, đã đau bụng rất lâu. Lỡ như cậu ăn hết cái cốc gì kia rrồi hư bụng vậy thì không tốt đâu.”
Dumbledore rưng rưng lau nước mắt liên tục gật đầu, vui vẻ nghĩ, Harry vẫn là rất hiểu chuyện.
Millet bĩu môi lẩm bẩm: “Millet không có việc gì. Ares nói, Millet là rồng, ăn uống rất tốt, chỉ là một đoàn lửa nhỏ, rất nhanh thì tiêu hóa hết á ~~~ “
Dumbledore nước mắt chảy, mi ăn uống tốt mới là việc không tốt a!
Millet lắc lắc Harry làm nũng: “Harry, Millet muốn ăn ~~~ “
Dumbledore rơi lệ —— thật ~~~ sự ~~~ không thể ăn ~~~
Harry chớp chớp ánh mắt, không đợi Dumbledore nghĩ ra biện pháp liền lập tức bắt đầu phản chiến: “Nếu không, dùng xong thì cho Millet ăn hết thì tốt rồi ~~~” Harry nháy mắt sao nhìn Snape thăm dò.
Snape quỷ dị nhìn nhìn Dumbledore trả lời có chút hả hê: “Trò phải hỏi hiệu trưởng Dumbledore. Cái cốc là do hiệu trưởng quản.”
Hai ánh mắt lấp lánh nhìn phía Dumbledore.
Dumbledore xoắn xuýt vô cùng trầm tư suy nghĩ: “Ừm, cái cốc này còn dùng nữa đó. Mỗi khi tổ chức cuộc thi Tam Pháp thuật đều phải dùng nó. Cái cốc này cũng không phải chỉ thuộc về Hogwarts.”
Dumbledore trong lòng cay đắng vô cùng, Harry, trò làm sao nhanh như vậy thì bại trận? Bình thường không phải ai đều dỗ không được trò sao?
“Phải không?” Hai mắt sao sáng rực trực tiếp chăm chú nhìn Dumbledore.
“Đúng vậy. Thực sự không thể ăn.” Dumbledore chảy thác nước mắt chân thành cầu nguyện —— Merlin a! Lần này ngài nếu là không giúp ta, lần sau nói không chừng Millet sẽ yêu cầu ăn sạch Hogwarts a ~
Hai mắt sao sáng chống lại một đôi mắt già vẩn đυ.c.
“Két két ~~~” mắt sao hiện lên ánh sáng ‘Cho Millet ăn ~~~~ ‘
“Đồm độp ~~~~” Mắt già đυ.c ngầu, sông Thames tràn lan ‘Thực sự không thể ăn ~~~ ‘
“Két két ~~~” mắt sao hiện lên ánh sáng ‘Millet muốn ăn ~~~~ ‘
“Đồm độp ~~~~” Mắt già đυ.c ngầu, nước mắt giàn giụa ‘Thực sự không thể ăn ~~~ ‘
…..
N lâu sau, nhìn hai nhỏ một già còn ở chỗ đó liều mạng đấu mắt, các thầy trò toàn trường ngổn ngang trong gió —— có ăn hay không đến cũng thì thật sự không phải là trọng điểm có được hay không, quan trọng là ‘dũng sĩ’ a a a a ~~~
Vô số mắt chờ mong trực tiếp nhìn mình, Salazar ưu nhã vươn ngón tay thon dài ấn gân xanh vui sướиɠ nhảy nhảy trên trán về chỗ cũ, nở nụ cười cảnh xuân xán lạn, trời trăng đều không bằng. Các thầy trò toàn trường hiểu rõ chỉ cảm thấy khí lạnh vèo vèo từ trong cổ đổ đi vào.
“Harry, Millet, không cho phép nghịch ngợm nga ~” kéo giọng điệu quý tộc thật dài, thanh âm Salazar mười phần từ tín quanh quẩn ở đại sảnh đường.
Lập tức đưa tới nét mặt cảm kích của Dumbledore đang rưng rưng nước mắt.
Salazar liếc mắt liếc qua thì trong lòng lập tức vọt lên tới một trận lửa tàn ác, ác ý nói với Millet: “Thứ cũ như thế, Millet mi vẫn là ăn đi, cũ không đi mới không tới!”
Vừa dứt lời, ánh mắt Millet sáng lên, lập tức biến trở về rồng, ‘Vèo’ một tiếng thì lẻn đến chỗ ngồi giáo sư há to miệng vừa muốn đớp Chiếc cốc lửa ăn.
Dumbledore không hổ là đã trải qua chiến trường, cả người lập tức nhào tới, che ở trước Chiếc cốc lửa.
Millet há to miệng ngốc tại chỗ, chần chờ có nên dưới tình huống như vậy thuận tiện ăn luôn lão ong mật hay không.
Hiện trường an tĩnh đến quỷ dị, một con rồng há to miệng, dưới miệng có một lão ong mật, một cái cốc cũ. Đám động vật nhỏ kinh hãi chờ đợi phát triển sau đó.
Miệng Rand co quắp lập tức vung tay phóng ra một bùa Khiên rồi rống lớn lên: “Albus, em muốn chết cũng không có thể làm như vậy a! ~~~ “
*bùa Khiên 盔甲咒 = Protego
Dumbledore lập tức thở phào nhẹ nhõm, rơm rớm nước mắt, cũng may, còn có Gellert ở….
“…. Toàn bộ ăn hết cũng được đi, lỡ như ăn phân nửa còn dư lại phân nửa, vậy cũng làm sao bây giờ? Chúng ta sau đó còn có muốn ăn bữa được nữa hay không á!” Rand rống xong, hung hăng mà ném cái liếc mắt quay đầu không nhìn tới cụ nữa.
Dumbledore lệ rơi đầy mặt —— không phải là không đáp ứng anh khôi phục tướng mạo lúc còn trẻ thôi sao? Đến mức này luôn sao?
Salazar nhướng mày, hừ lạnh một tiếng miễn cưỡng vung tay lên: “Millet, thôi đi, chớ ăn. Hiệu trưởng chúng ta da dày thịt béo ăn sẽ hư bụng.”
Millet nháy nháy mắt, lập tức đem đầu rút về trên mặt đất nôn a nôn đến “Phi phi phi ~~~ “
Salazar đứng lên xoay người rời khỏi, thanh âm du dương truyền tới: “Rand, sửa mặt người yêu của ông sửa cho tôi, lần sau lại dùng da quả quýt kia nhìn tôi, tôi không ngại ném ổng tới cho bạch tuộc làm vợ!”
Rand cười đến xấu xa, đắc ý nhìn Dumbledore lớn tiếng trả lời: “Đã biết!”
Dumbledore tuyệt vọng, Xà Tổ đại nhân, ngài tại sao có thể nối giáo cho giặc?
Salazar rời khỏi. Dumbledore ôm chặt Chiếc cốc lửa rưng rưng nước mắt khô cằn nói với Harry: “Harry, đi gian phòng kia, phải cho các trò làm hướng dẫn bước đầu.”
Dáng dấp đáng thương nhìn mình làm cho trái tim nhỏ của Rand ầm ầm, cẩn thận đến bên người Dumbledore nhẹ giọng an ủi : “Ừm, Albus, chỉ là khôi phục vẻ ngoài mà thôi. Mỗi lần lúc chúng ta cái kia râu mép em vướng bận muốn chết. Kỳ thực bloblablobla…..”
Cụ thể giáo sư Rand nói cái gì chúng ta không thể biết được, đám động vật nhỏ chỉ là nhìn đến sắc mặt của Dumbledore từ đỏ chuyển xanh, từ xanh chuyển tím, từ tím chuyển trắng, sau đó phát ra đốm lửa màu đen càng ngày càng đậm. Cuối cùng, hung hăng mà một đấm vung ra, giáo sư Rand theo tiếng đánh ngã xuống đất. Ngài hiệu trưởng Dumbledore ngay cả phát triển tiếp sau đó của cuộc thi Tam Pháp thuật cũng không để ý, xách một góc cổ áo của giáo sư Rand lên kéo giáo sư Rand đi.