Độc dược và hóa học, về bản chất không khác nhau nhiều.
Snape thường ngồi ở góc quán cà phê.
Y còn nhớ, vào một buổi chiều mùa thu, y ngồi trên chiếc ghế bành thấp, ly cà phê trên bàn vẫn còn bốc hơi nóng. Snape đặt cuốn sách xuống, đôi mắt đen không né tránh nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đến mỉm cười: “Xin lỗi, tôi nghĩ chỗ này chắc không còn ai khác. Tôi có thể mượn một chỗ ngồi được không?”
Y nâng tách cà phê lên, chậm rãi ừ một tiếng.
Quán cà phê mở máy sưởi, Snape tháo chiếc khăn quàng, cởϊ áσ khoác gió. Chiếc sơ mi trắng tinh ôm sát người y, sống lưng của y vẫn thẳng tắp.
Người đàn ông sửng sốt một chút, ánh mắt phức tạp rơi xuống trên cổ Snape, dường như đang cảm thán sức sống mạnh mẽ của mạng sống.
“Xin lỗi ngài, tôi nghĩ mình không cố ý nhìn thấy vết sẹo này. Trông nó giống như dấu vết do răng nanh của loài rắn lớn để lại. Có lẽ ngài cho phép tôi hỏi nguyên nhân? Cho phép tôi thốt lên một câu cảm thán, tôi thực sự khó mà tưởng tượng được lại có người có thể sống sót dưới nọc độc của một con trăn khổng lồ như vậy.”
Hắn thấy người đối diện vừa đặt chiếc khăn xuống lại quàng lên cổ, không nhịn được mà hỏi. Dường như nhận ra sự mất lịch sự của mình, hắn cười gượng.
Snape không nói gì. Ngay khi người đàn ông cho rằng y sẽ không trả lời, một giọng nói vang lên từ phía đối diện bàn.
“Rõ ràng là phỏng đoán của anh không sai.”
Như thể đã mở ra cánh cửa trò chuyện, người đàn ông nói với Snape rất nhiều. Khi phát hiện y có tư duy mạch lạc, cách nhìn độc đáo, lại có hứng thú sâu sắc với hóa học. Hắn đưa ra lời mời… Mời y đến một trường đại học giảng dạy với tư cách giáo sư hóa học.
Snape im lặng suy nghĩ một lát, rồi gật đầu chấp nhận.
Học kỳ nhập học mùa xuân, sinh viên tụ tập bàn tán về vị giáo sư hóa học mới đến. Bọn họ suy đoán lai lịch, thân phận, tuổi tác, tính cách của vị giáo sư ấy… Tất cả mọi thứ liên quan đến y.
Snape hoàn toàn không hay biết điều đó, ngồi ở góc văn phòng sắp xếp tư liệu. Đồ đạc của y không nhiều: vài cuốn sách, một cây bút máy, cùng cây đũa phép được y giấu ở sau lưng.
Buổi học đầu tiên, sinh viên đã ý thức được vị giáo sư này không hề tầm thường.
Y hiếm khi viết bảng, toàn bộ kiến thức đều được truyền đạt bằng lời nói. Tốc độ nói hơi nhanh khiến cho dù sinh viên bên dưới có cắm đầu ghi chép thì cũng chưa chắc đã chép kịp.