Diệp Thần và Lưu Tuệ trốn trong một góc nhìn trộm. Trước hết là bị sốc vì Diệp Du thực sự biết nhảy vũ điệu phá trận, hơn nữa lại còn tốt hơn nhiều so với Diệp Thần người vẫn luôn học vũ đạo, sau đó sắc mặc của họ đột ngột thay đổi bởi lời nói của phó đoàn trưởng. Tính cảnh giác với nguy hiểm cao dường như khiến họ nảy sinh ý chí sinh tồn mãnh liệt, họ nghĩ bụng rằng sau này nhất định phải tránh xa Diệp Du.
Nhưng Diệp Du đã cho họ nhiều cơ hội như vậy mà họ đều không trân trọng, với tình hình họ đã hoàn toàn chọc giận Diệp Du như vậy rồi thì cậu sẽ không dễ dàng tha cho bọn họ.
Trong lòng của Diệp Thần vô cùng sợ hãi và hoang mang, anh ta cảm thấy hình như bản thân đã rơi vào bẫy của Diệp Du. Ngay từ đầu Diệp Du đã gài sẵn bẫy chờ anh ta từng bước từng bước lao vào. Gì mà thích Đỗ Hạo, đều là giả cả. Tự nguyện nhận lỗi thay anh ta chính là bước đầu tiên dụ anh rơi vào bẫy. Con người này thật sự quá đáng sợ!
Ngày thứ ba, Diệp Du được thông báo là có cuộc gọi tìm cậu ấy. Nghe vậy thì cậu vội vàng chạy đến phòng điện thoại để nghe, đó là giọng của người lần trước trả lời cuộc gọi của cậu. Đối phương nói với cậu rằng Đỗ Nghiêu đã tỉnh dậy và muốn gặp cậu.
Diệp Du nắm chặt ống nghe, trong lòng có cảm giác như tảng đá treo lơ lửng trên không cuối cùng cũng đã rơi xuống đất. Cậu cảm thấy chỉ cần Đỗ Nghiêu có thể tỉnh lại thì cậu sẽ không cầu xin gì thêm nữa.
"Anh ấy bây giờ thế nào rồi? Tôi muốn nghe sự thật." Diệp Du lo lắng Đỗ Nghiêu sẽ cố chịu mà không nói sự thật với cậu.
"... Người đã tỉnh lại rồi, nhưng bác sĩ nói rằng khả năng anh ấy có thể đứng dậy là rất thấp, có thể cả đời đều phải ngồi trên xe lăn."
"Tôi biết rồi..." Diệp Du không kìm được cảm giác đau lòng, cậu biết Đỗ Nghiêu là một người vô cùng kiêu ngạo, đối với anh ấy mà nói thì khi nghe đến việc cả đời phải dựa vào xe lăn để di chuyển chắc hẳn sẽ cảm thấy sống không bằng chết. Bây giờ anh ấy chắc chắn vô cùng đau khổ, Diệp Du muốn xuất hiện trước mặt anh ấy ngay lập tức, muốn ôm anh ấy, an ủi anh ấy.
Trên đường đến bệnh viện, Diệp Du nghĩ bụng, bây giờ Đỗ Nghiêu muốn gặp cậu rất có thể là vì muốn chia tay với cậu, không muốn liên lụy đến cậu.
Đó giờ Diệp Du luôn coi thường những người gặp chút trắc trở liền từ bỏ bản thân nhưng cú sốc mà hiện giờ Đỗ Nghiêu phải chịu đựng, đối với anh ấy mà nói có lẽ là đau khổ như thế giới đang sụp đổ vậy.
Nếu Đỗ Nghiêu chia tay với cậu, thì cậu phải trả lời anh ấy thế nào đây? Mắng anh ấy một trận rằng anh coi thường mình không thể đồng cam cộng khổ rồi quay lưng bỏ đi, hay là kiên quyết không đồng ý chia tay rồi an ủi động viên anh ấy?
Diệp Du do dự không quyết, cho tới khi đã đến trước cửa phòng bệnh của Đỗ Nghiêu rồi mà cậu cũng chưa nghĩ ra nếu Đỗ Nghiêu đòi chia tay với cậu thì cậu nên phản ứng thế nào. Diệp Du hít một hơi thật sâu, sau đó đẩy cửa bước vào.
Diệp Du vừa bước vào liền thấy lớp chăn đệm thật dày được đắp lên trên người anh. Anh đang vừa nằm vừa dựa vào giường, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh tượng như vậy lập tức khiến cậu có cảm giác xúc động muốn rơi nước mắt. Cậu quyết tâm bất kể Đỗ Nghiêu có khỏe lại hay không thì cậu cũng sẽ sống thật tốt, nhưng vẫn thấy đau lòng mà muốn khóc.
Đỗ Nghiêu nghe thấy tiếng mở cửa thì từ từ quay đầu lại nhìn về phía Diệp Du. Vẻ mặt của anh ấy khá bình tĩnh, chỉ là sắc mặt vẫn còn có hơi tái nhợt, ánh mắt khi nhìn Diệp Du cũng vẫn dịu dàng và trìu mến như ngày nào.
Diệp Du bước đến bên cạnh giường, vệ binh và y tá bèn tự giác đứng dậy bước ra ngoài.
Diệp Du ngồi xuống giường, mắt nhìn Đỗ Nghiêu một cái sau đó dùng tay vuốt ve gương mặt của anh hỏi: "Đau không?"
“Ừm, đau lắm, nhưng đã đỡ hơn tý so với lúc vừa mới tỉnh lại rồi.” Khi Đỗ Nghiêu vừa tỉnh lại đã cảm thấy cơ thể của mình như vỡ thành từng mảnh vậy, có muốn nối lại cũng không được, trên dưới khắp người đều đau đớn không chịu nổi.
Diệp Du chậm rãi cong người xuống ôm lấy anh, sau đó nhẹ nhàng tựa đầu vào người anh. Cơ thể của Đỗ Nghiêu còn chưa thể tùy tiện cử động, cho nên không có cách nào ôm lại Diệp Du. Nhưng Diệp Du cảm thấy dù chỉ nhẹ nhàng chạm vào cơ thể của anh ấy thì cũng khiến cậu ấy yên lòng.
"Xin lỗi ..." Đỗ Nghiêu đột nhiên nói: “Diệp Du, xin lỗi."
Diệp Du thẳng người lên nhìn anh và đợi anh nói tiếp.
"Bác sĩ nói rất có thể anh sẽ khó mà khỏi được, cả đời này có lẽ chỉ có thể dựa vào chiếc xe lăn để di chuyển mà thôi. Ngay cả khi anh có thể đứng dậy, thì sau này... cũng sẽ không tài nào dẫn quân được nữa.”
“Vậy thì sao?” Diệp Du bình tĩnh hơn cậu tưởng nhiều. Cậu vẫn điềm đạm bình tĩnh chờ Đỗ Nghiêu nói hết lời.
“… Nhưng mà, anh xin lỗi, anh vẫn không muốn từ bỏ em.” Đỗ Nghiêu nói với ánh mắt nghiêm túc và kiên định: “Anh không thể nhường em cho người khác, sau đó lại phải luôn luôn lo lắng rằng không biết em có hạnh phúc hay không. Sự hành hạ như vậy còn đau đớn hơn việc anh không thể đứng dậy nữa. Vì vậy xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của anh, anh muốn giữ em lại dù không thể mang lại niềm tự hào cho em, nhưng anh cũng nhất định sẽ khiến em hạnh phúc. "
Sau khi Diệp Du ngơ người ra nhìn một hồi liền rơm rớm nước mắt nói: "Nếu anh đã nói như vậy thì không được phép hối hận đâu đó, nhất định phải khiến em hạnh phúc mới được. Nếu như sau này anh nói ra mấy đạo lý lớn lao rồi đẩy em ra xa, bắt em rời xa anh thì em sẽ gϊếŧ chết anh.”
“Anh hứa với em, tuyệt đối sẽ không đẩy em ra xa đâu.” Đỗ Nghiêu hứa hẹn.
Diệp Du lại nhẹ nhàng ôm lấy Đỗ Nghiêu, áp mặt của mình vào mặt của anh nói: "Không đi được cũng không sao, không dẫn quân được cũng không sao, chỉ cần có quyết tâm sống tốt thì chúng ta sẽ có rất nhiều cách để được sống hạnh phúc hơn bất cứ ai khác, chỉ cần chúng ta ở bên nhau thì không gì có thể làm khó chúng ta được.”