Chương 53

Sau khi Diệp Du trở lại ký túc xá, Quý Văn thấy sắc mặt của cậu không tốt, thì hỏi cậu bị làm sao vậy. Diệp Du cũng nói cho cậu ấy biết chuyện Đỗ Nghiêu bị thương rất nghiêm trọng. Quý Văn vô cùng khϊếp sợ nhưng sau đó vẫn an ủi Diệp Du.

Diệp Du một đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau vội rời khỏi đoàn văn công sau đó xuất phát đến bệnh viện quân khu.

Diệp Du một đường vô cùng căng thẳng, nhưng sau khi đến bên ngoài phòng bệnh của Đỗ Nghiêu thì ngược lại cậu không còn lo lắng nhiều nữa. Cậu nghĩ, chỉ cần người còn sống thì cho dù anh có bị thương nghiêm trọng đến mức nào đi nữa, cậu cũng sẽ không từ bỏ anh.

Diệp Du đẩy cửa bước vào, có một vệ binh và một y tá đang ngồi ở bên trong. Hai người thấy cậu ấy bước vào liền cùng lúc đứng dậy.

“Cậu là?” Anh vệ binh nhìn Diệp Du hỏi.

"Tôi từ đoàn văn công đến, tôi tên là Diệp Du ..." Diệp Du đang nghĩ xem giải thích với họ thế nào về lý do cậu ấy đến gặp Đỗ Nghiêu thì hai người đó đã nhìn nhau rồi bước ra ngoài.

“Chúng tôi chỉ có thể cho phép cậu ở lại đây thêm mười phút.” Vệ binh đứng nói ở trước cửa, sau đó từ đóng cửa từ phía bên ngoài.

Diệp Du nghĩ thầm, xem ra người nghe điện thoại đó đã nói trước với họ về việc cậu sẽ đến. Cậu nhắm mắt lại hít thật sâu sau đó đến bên cạnh giường nhìn Đỗ Nghiêu nằm trên giường bệnh mà cảm thấy rất đau lòng.

Mặc dù khuôn mặt của Đỗ Nghiêu sạch sẽ không có vết thương, nhưng anh ấy nhắm mắt lại giống như đang ngủ vậy.

Diệp Du ngồi xuống bên cạnh giường, giơ tay lên, nhưng lại không dám chạm vào người anh bởi vì cậu không biết anh bị thương ở đâu.

“Anh có nghe thấy em nói không?” Diệp Du thì thào: “Em thực sự rất tức giận, anh có biết không? Đáng lẽ ra không nên nghe anh nói gì mà sau khi thực hiện nhiệm vụ trở về rồi đính hôn.”

Diệp Du cảm thấy rất hối hận, lúc đó không nghĩ đến việc Đỗ Nghiêu lại lập ra một một cái flag to lớn như vậy.

Sau khi Diệp Du nhìn Đỗ Nghiêu một hồi, cậu lại nói với giọng điệu thương lượng: "Anh mau tỉnh lại đi có được không? Em không muốn đợi quá lâu đâu. Em muốn anh mau chóng tỉnh lại sau đó chúng ta sẽ lập tức đính hôn. Sẽ không tổ chức tiệc đính hôn nữa, sẽ tổ chức tiệc cưới luôn, mặc kệ sau này anh có thể đi lại được hay không, chỉ cần anh có thể tỉnh lại thì em sẽ gả cho anh. Nếu anh không tỉnh lại, em sẽ, em sẽ tìm người khác đó. Anh chắc chắn sẽ hối hận.”

Diệp Du nhón chân ngồi xổm ở đầu giường, dựa xấp vào giường nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt của Đỗ Nghiêu, sau đó nói ở bên tai anh ấy: "Nếu anh thương xót em vậy thì đừng để em phải lo lắng quá lâu. Em biết anh là một người có nghị lực mạnh mẽ, anh đã sống sót trên chiến trường biên giới phía Nam rồi, lần này dù có bị thương nặng nhưng đối với anh mà nói cũng chẳng là gì. Em sẽ đợi anh, nhưng đừng bắt em đợi quá lâu, cầu xin anh đó..."

"Anh đã từng nói sẽ cho em hạnh phúc, sẽ bảo vệ em khỏi bị ức hϊếp. Nếu như anh dám nói lời mà không giữ lấy lời vậy em sẽ trừng phạt anh đó, sẽ dùng cách khiến anh nhất định hối hận để trừng phạt anh.”

"Em muốn xin nghỉ phép để chăm sóc cho anh, nhưng nếu anh không tỉnh lại thì gia đình của anh nhất định sẽ không đồng ý đâu. Chúng ta chưa đính hôn, đoàn văn công cũng sẽ không cho phép em xin nghỉ phép. Em biết mà, đó giờ anh luôn là một người vô cùng cố gắng, anh có năng lực hơn những người khác, và cũng đã nỗ lực hơn nhiều so với những người khác, vì vậy mới có thể đạt được những thành tựu mà hầu hết cả đời mọi người đều không thể đạt được ở độ tuổi trẻ như vậy. Nhưng khi bỏ ra công sức thế này, chắc chắn anh cũng đã vô cùng vất vả, nếu anh cảm thấy mệt thì hãy ngủ một giấc thật sâu vào, nhưng… đừng ngủ lâu quá, em sẽ lo lắng, và cũng rất lo sợ đó.”

Diệp Du lại nhẹ nhàng hôn lên mặt của Đỗ Nghiêu sau đó đứng dậy, mấy giây sau anh vệ binh đẩy cửa bước vào nói: "Đã đến giờ rồi, các bác sĩ sẽ mau chóng tới đây thôi, cậu về trước đi."

“Anh ấy bị thương ở đâu vậy?” Diệp Du hỏi.

"... ở khắp người." Anh vệ binh trả lời.

"Là bị thương ngoài da hay là chấn thương cơ khớp?"

"Vết thương ngoài da không nghiêm trọng lắm…”

Diệp Du nhắm mắt lại, kìm nén nỗi đau và hỏi: "Tôi biết rồi. Lần tới khi nào tôi lại có thể đến thăm anh ấy?”

"Nếu có thời gian thích hợp, sẽ có người gọi cho cậu.” Anh vệ binh nói.

Diệp Du gật đầu rồi nhìn Đỗ Nghiêu một lát mới xoay người rời đi.

Sau khi Diệp Du trở về đoàn văn công, liền coi như không có chuyện gì xảy ra vậy, muốn làm gì thì làm nấy. Cậu ấy đã nhìn thấy Đỗ Nghiêu, biết được anh ấy vẫn còn sống và có hy vọng tỉnh lại là đủ rồi. Cho dù số phận Đỗ Nghiêu định sẵn sẽ hôn mê mấy năm, hoặc thời gian lâu hơn nữa, nhưng chỉ cần anh ấy còn sống thì cậu nhất định sẽ đợi anh. Sau khi có được lòng quyết tâm như vậy, ngược lại cậu không còn băn khoăn, cũng không sốt ruột nữa.

Thực ra khi cậu ấy quyết định nhận lời đính hôn với Đỗ Nghiêu thì đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải luôn cảm thấy lo lắng nhưng nếu đã quyết định rồi, cậu ấy tuyệt đối sẽ không hối hận.

Diệp Du đang tập đàn trong phòng tập, cậu ấy phải làm gì đó để thời gian có thể trôi qua nhanh hơn, mỗi khi rảnh rỗi thì lại thấy khoảng thời gian mà Đỗ Nghiêu chưa tỉnh lại khiến cậu ấy cảm thấy trôi qua rất lâu.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Diệp Du đặt cây đàn vi-ô-lông xuống, quay đầu nhìn sang thì ra là Diệp Thần đang đóng cửa, sau đó tựa vào cánh cửa nhìn cậu.

"Cậu không có đến bệnh viện để thăm trung đội Đỗ sao? Dù sao hai người cũng được xem là bạn bè của nhau mà, cậu nên đi gặp anh ấy mới đúng chứ. Có cần tôi nói với Đỗ Hạo một tiếng để cậu ấy thu xếp dùm cậu không?" Diệp Thần nhìn dáng vẻ điềm tĩnh của Diệp Du, thì trong lòng có chút không hài lòng. Anh ta muốn nhìn thấy bộ dạng lo lắng hồi hộp bất an của Diệp Du, ít ra là không phải bình tĩnh như bây giờ.