Trước khi Đỗ Nghiêu đi làm nhiệm vụ, Diệp Du lại đi gặp anh hai lần, hai người vụиɠ ŧяộʍ hẹn hò sau đó lại dán vào nhau như đất sét. Trước kia Diệp Du cảm thấy, những đôi tình nhân kia cái gì cũng không làm thì sao có thể ở cùng một chỗ dính với nhau một ngày như vậy chứ, thật sự là khó có thể lý giải. Hiện tại cậu mới cảm nhận được, mặc dù cái gì cũng không làm, chỉ là ôm cùng một chỗ thôi nhưng thời gian cũng trôi qua đặc biệt nhanh.
Lần này Đỗ Nghiêu rời đi ít nhất cũng phải hơn hai tháng sau mới trở về. Diệp Du cảm thấy, loại cảm giác nhớ nhung này, lúc đầu là ngọt ngào nhưng thời gian trôi qua thì lại biến thành một loại tra tấn. Cậu thật sự rất nhớ Đỗ Nghiêu, hơn nữa còn rất lo lắng không biết anh có thể bị thương hay không, mỗi ngày đều đếm từng ngày anh rời đi rồi chờ đợi.
Diệp Du biết mình đã thật sự yêu Đỗ Nghiêu, cho nên cậu cũng đã nghĩ kỹ, cảm thấy nếu bọn họ thật lòng yêu nhau, hơn nữa đã lấy việc kết hôn làm tiền đề để hẹn hò mà hai bên cha mẹ lại không có ý kiến, như vậy cứ theo lời Đỗ Nghiêu nói, chờ sau khi anh trở về, trước tiên cứ đính hôn cái đã là được rồi.
Nhưng Diệp Du làm thế nào cũng không thể ngờ rằng thứ cậu đợi được là một tin xấu thật lớn, hơn nữa tin xấu này lại là do Diệp Thần truyền đạt cho cậu.
Trong lúc Đỗ Nghiêu làm nhiệm vụ đã bị trọng thương dẫn đến hôn mê, hiện tại tình hình vô cùng nguy hiểm.
“Chỉ hai ngày trước, trung đội Đỗ bị thương nặng được đưa về bệnh viện quân khu, hiện tại còn đang hôn mê bất tỉnh nằm ở bệnh viện. Bác sĩ trong đó nói có lẽ anh ta sẽ không tỉnh lại được nữa, rất có khả năng vĩnh viễn trở thành một người thực vật."
Hai tay Diệp Du siết chặt lại để bảo trì trấn định, trên mặt cậu mặt không có biểu tình nhìn hai mắt của Diệp Thần, muốn phán đoán mức độ thật giả trong lời nói này của cậu ta. Giờ phút này cậu vô cùng hy vọng Diệp Thần cố ý hù dọa cậu, nhưng lý trí lại nói cho cậu biết, Diệp Thần chắc chắn sẽ không ngu xuẩn đến mức dùng lời nói dối như vậy để hù dọa cậu, nhiều nhất chính là cố ý nói tăng thêm mức độ nghiêm trọng của sự việc. Mà trên mặt Diệp Thần hiện lên sự thương xót giả dối, cùng với sự vui sướиɠ khi người gặp họa không giấu được trong mắt cậu ta cũng đủ để cho Diệp Du phán đoán ra, Đỗ Nghiêu thật sự bị thương.
"Lúc trước em nói hai người là bạn tốt, tuy rằng anh không biết đến tột cùng hai người là bạn tốt đã phát triển đến trình độ nào, nhưng anh nghĩ em nhất định sẽ muốn biết tin tức này, cho nên sau khi anh Hạo nói cho anh biết chuyện này thì anh đã lập tức đi đến nói với em. Nhưng mà em cũng không cần quá khổ sở, anh nghĩ các em chắc còn chưa phát triển đến mức muốn bàn đến chuyện hôn nhân mới đúng. Tuy rằng thân phận của bác trai là thương nhân sẽ hạn chế việc sau này em tìm người yêu, nhưng lấy điều kiện của bản thân em nếu muốn tìm đối tượng để kết hôn thì người đó chắc chắn cũng không quá tệ đâu, chắt là rất dễ dàng đó.”
Diệp Du không biểu hiện ra bất cứ cảm xúc nào, cũng không nói bất cứ lời nào, cậy chỉ xoay người nhanh chóng rời đi.
Diệp Thần nhìn bóng lưng của cậu, từ trong nội tâm lộ ra nụ cười vui sướиɠ, tin tức này thật sự khiến cho anh ta hài lòng. Đối với anh ta mà nói thì chuyện này quả thật chính là món quà cho lễ đính hôn muộn. Đỗ Hạo nói cho anh ta biết, Đỗ Nghiêu bị thương rất nghiêm trọng, khả năng có thể tỉnh lại rất nhỏ, cho dù anh có dựa vào ý chí mà tỉnh lại thì về sau cũng rất khó dẫn quân nữa.
Diệp Thần cảm thấy, cứ như vậy thì dù anh ta còn chưa ra tay làm gì Diệp Du cũng không có khả năng kết hôn với Đỗ Nghiêu, cũng đỡ cho anh ta phải vất vả suy nghĩ cách ngăn cản bọn họ ở cùng một chỗ với nhau. Mà Diệp Du nếu muốn tìm một người tốt hơn Đỗ Hạo, trên cơ bản là không có khả năng. Anh ta đã điều tra rõ ràng tất cả các sĩ quan ở độ tuổi kết hôn trong quân khu, ngược lại có một ít người có điều kiện rất tốt, nhưng so sánh tổng thể thì tuyệt đối không có điều kiện tốt như Đỗ Hạo. Huống chi hiện tại có rất nhiều quan quân trong nhà có bối cảnh đều chướng mắt gia đình thương nhân, trừ phi cậu có thể tìm được một người vì kết hôn với cậu mà không để ý sự phản đối của gia đình.
Trước khi Đỗ Nghiêu rời đi đã đưa cho Diệp Du một dãy số, anh nói với cậu nếu gặp chuyện gì không giải quyết được thì gọi điện thoại theo số này, tự nhiên sẽ có người giúp cậu giải quyết. Hiện tại cậu muốn lập tức biết tình hình của Đỗ Nghiêu thì chỉ có thể gọi điện thoại theo dãy số này hỏi.
Diệp Du đi tới phòng điện thoại của đoàn, lúc cậu ấn số tay không ngừng run rẩy, cậu không khống chế được mà cảm thấy hoảng hốt, lo lắng sẽ nghe được tin tức không tốt.
Diệp Du nhấc ống nghe lên, sau khi điện thoại được kết nối thì đầu bên kia xuất hiện một giọng nam trầm thấp. Diệp Du nói cho anh ta biết tên của mình sau đó hỏi anh ta tình hình của Đỗ Nghiêu. Đối phương nói cho cậu biết Đỗ Nghiêu quả thật đã bị thương nặng hôn mê, có điều trong nhà anh đã đón tất cả các bác sĩ giỏi nhất cả nước tới hội chẩn cho anh, hy vọng Đỗ Nghiêu tỉnh lại và được chữa khỏi vẫn rất cao, nếu cậu muốn tận mắt xác nhận tình trạng của Đỗ Nghiêu thì có thể đến bệnh viện thăm anh.
Diệp Du hỏi vị trí phòng bệnh của Đỗ Nghiêu rồi cúp điện thoại. Cậu cảm thấy toàn thân vô lực, nhưng lại cảm thấy chỉ cần Đỗ Nghiêu còn có cơ hội tỉnh lại cậu cũng đã thấy vô cùng may mắn rồi.
Diệp Du một khắc cũng không muốn chờ, cậu chỉ muốn lập tức xông tới bệnh viện quân khu nhưng người nghe điện thoại thông báo cho cậu thời gian có thể tới thăm, đến khác giờ thì chỉ sợ là không gặp được Đỗ Nghiêu.
Diệp Du chỉ có thể đi xin nghỉ trước, sau đó chờ ngày hôm sau mới đến bệnh viện.