Chương 33

Vì vậy, cô xem một nhóm động tác, từ đá chân sau gập gối, đến nâng cao chân, chống khuỷu tay bắt đầu tập luyện, mỗi động tác 20 lần, quả thực có tính kỹ thuật hơn chống đẩy.

Trên mặt đất, cô gái mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, dáng người mảnh mai, mỗi động tác chuẩn không kém gì vận động viên chuyên nghiệp, hoàn toàn không nhìn ra dáng người mới, thoạt nhìn không biết ai dạy ai.

Lâm Việt trong mắt lóe lên một tia khác lạ, trong hồ sơ đối phương không hề tiếp xúc với những thứ này.

Tập xong một nhóm động tác, trên đầu Tô Di đã đổ một lớp mồ hôi mỏng, chỉ có thể vừa lấy khăn lau mồ hôi vừa nhìn về phía người bên kia: "Động tác của tôi có sai sót gì không? Huấn luyện viên sao anh không nói gì?"

Người đàn ông lặng lẽ nhìn từng động tác của cô, trong mắt bùng lên một tia tò mò, giọng nói trầm thấp: "Đấm tôi một quyền đi."

Tô Di: "... "

Lớn từng này rồi lần đầu tiên nghe thấy yêu cầu như vậy.

Nhìn nhìn đường nét góc cạnh của đối phương, cô một lần nữa cảm thấy đối phương hẳn là đang thử phản ứng của mình, huống hồ mình còn chưa luyện kỹ thuật ra lực, hẳn là không đánh hỏng được khuôn mặt này của anh ta.

"Vậy tôi tới nhé?"

Cô nắm chặt nắm đấm, nhanh như chớp đánh ra một cú đấm thẳng nhưng ngay sau đó đã bị người ta bắt lấy cánh tay, giống như bị kìm sắt kẹp chặt không thể cử động.

Cô vô thức giơ khuỷu tay đánh vào cằm, không ngoài dự đoán, bị người ta dùng một tay đỡ lại, đồng thời cô nhanh chóng xoay người đá ngang, sau đó lại dễ dàng bị tránh né.

Cũng không biết mình đánh ra một loạt liên hoàn như vậy bằng cách nào, Tô Di cũng thấy lạ, quả nhiên giá trị thiên phú không phải là nói suông.

"Xin lỗi, phản ứng vô thức..." Cô nhìn cánh tay bị người ta nắm chặt.

Mặc dù cô chỉ là một người mới nhưng cô cũng có thể nhận ra rằng huấn luyện viên này không hề pha nước, có thể thấy được từ khả năng phản ứng của đối phương, hoặc cũng có thể là do cô quá yếu.

Lâm Việt buông cổ tay mảnh khảnh đó ra, nhìn cô bằng ánh mắt có phần thâm ý: "Cô đã từng luyện tập chưa?"

Người mới có thể thực hiện một loạt động tác nhưng phản ứng sẽ không nhanh như vậy, bao gồm cả việc sử dụng góc độ, chỉ là cách phát lực của cô không đúng lắm.

Nếu không cố ý luyện tập thì đó chính là thiên phú thiên bẩm.

"Xem hai video Vịnh Xuân thì tính không?"

Tô Di lùi lại một bước, làm tư thế hỏi thăm.

Anh cúi đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, tiện tay lấy một chai nước suối trên bàn ném qua: "Không tính."

Tô Di nhanh tay đón lấy, vặn nắp bối uống vài ngụm, xoa cổ tay bị anh nắm đau, nghiêm túc nói: "Vậy sau này tôi chỉ cần luyện tập động tác vừa rồi là được rồi sao? Tôi cảm thấy sức của mình quá yếu, có cần phải đá trụ hay đấm bao cát không?"

Sức quá yếu vẫn không được, ngoài việc tập thể dục, chắc chắn còn có cách khác để tăng sức mạnh cho cô, đợi đến khi cô học xong sẽ không còn phải lo lắng khi phát điên sẽ bị người ta đấm cho nữa.

Nếu có thể đánh cho nam chính một trận, mức độ phát điên chắc chắn sẽ đạt đến đỉnh điểm, vậy thì giá trị khí vận chẳng phải sẽ tăng vọt sao?

"Nếu cơ thể cô chịu được, có thể tập đá bao cát, đá quét phải dùng xương ống chân, không được dùng mu bàn chân, xoay hông phải thuận thế giơ tay bảo vệ đầu, đồng thời tấn công kẻ địch cũng phải tránh bị tấn công."

"Dục tốc bất đạt, cô cứ từ từ luyện tập."

Lâm Việt giơ tay nhìn đồng hồ, trên mặt lộ ra một tia áy náy: "Tôi còn hẹn với một khách hàng khác, nếu có vấn đề gì thì liên hệ lại với tôi, có thể dạy qua video."

Tô Di nhíu mày uống một ngụm nước, chưa đến nửa tiếng, đối phương đã kiếm được tiền rồi sao?

Nghĩ ngợi một hồi, cô vẫn không nổi giận, mà lấy điện thoại ra: "Anh quét tôi, hay tôi quét anh?"