Chương 31

"Cộng 30 điểm vận khí vào kỹ năng chiến đấu, 30 điểm còn lại cộng vào thiên phú diễn xuất."

[Chuyển đổi thành công! Thiên phú chiến đấu của ký chủ là 80! Thiên phú diễn xuất là 30!]

Tại sao không chuyển hết điểm vận khí sang diễn xuất, bởi vì hiện tại, nâng cao kỹ năng chiến đấu có lợi hơn cho việc tự bảo vệ bản thân, vì sẽ có một ngày cô phát điên trước mặt người khác, nếu chẳng may gặp phải đối thủ mạnh, chắc chắn sẽ phải chịu thiệt.

Vì vậy, có đủ khả năng tự bảo vệ mình là rất quan trọng.

Còn về diễn xuất, sau này tăng dần thiên phú cũng được.

"Di Di, con không sao chứ?"

Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói lo lắng của mẹ Tô, Tô Di vẫn đứng dậy ra mở cửa, thấy bà đang bưng một phần ăn sáng mới, rõ ràng là biết cô vừa rồi không ăn được bao nhiêu.

Rõ ràng là bà thực sự thương con gái, nếu không, bố mẹ bình thường gặp phải đứa con hỗn láo chắc chắn sẽ mắng, đây chính là tình trạng giáo dục gia đình hiện nay.

"Cảm ơn mẹ." Cô bình tĩnh nhận lấy bữa sáng.

Nhìn đứa con gái đã trở lại bình thường, trong mắt mẹ Tô không khỏi đau lòng, càng khẳng định rằng con gái ủy khuất quá mới đột nhiên bùng nổ.

"Mẹ biết con đang không vui, con không nói với mẹ cũng là chuyện bình thường nên mẹ đã mời cho con một bác sĩ tâm lý, có chuyện gì không vui nhất định phải nói ra, đừng giấu trong lòng." Bà dục ngôn hựu chỉ nói.

Không cần nghĩ Tô Di cũng biết chắc chắn là quản gia ở đó nói xấu nên mẹ cô cũng cho rằng cô bị chứng hưng cảm từng cơn.

Nhưng không sao, khám bác sĩ thì khám bác sĩ, cô cũng thấy mình cần giải tỏa tâm lý một chút, nếu không nhìn ai cũng thấy không ổn.

"Con biết rồi."

Cô gật đầu rồi đóng cửa lại.

Bố mẹ của nguyên chủ vẫn rất hiểu chuyện, thậm chí không bắt cô đi xin lỗi ông già đó, chỉ riêng điểm này đã đánh bại chín mươi chín phần trăm các bậc phụ huynh rồi.

Nhưng đến chiều thì đúng như dự đoán, một bác sĩ tâm lý đến, hỏi vài câu rồi bảo cô điền bảng kiểm tra tâm lý.

Để có thể phát điên lâu dài mà không bị nghi ngờ, cô đã quyết đoán chọn đáp án nghiêm trọng hơn ở một số câu hỏi.

Sau khi xem báo cáo của cô, sắc mặt bác sĩ cũng dần trở nên nghiêm trọng, lại tạm thời để cô điền thêm hai bản kiểm tra chứng tâm thần phân liệt.

Lần này cô nghiêm túc điền vào các câu hỏi trắc nghiệm, không thể điền bừa được, nếu không sẽ thực sự bị coi là bệnh tâm thần mất.

Xem xong điểm của cô, sắc mặt bác sĩ mới giãn ra đôi chút.

"Cô Tô, cô chỉ bị mắc kẹt trong một môi trường áp lực trong thời gian dài, cộng thêm áp lực tinh thần khá lớn, vì vậy cảm xúc sẽ dao động khá nhiều và có một số khuynh hướng hưng cảm nhưng chỉ ở mức độ nhẹ, chỉ cần điều chỉnh hợp lý là có khả năng chữa khỏi rất lớn." Bác sĩ vội vàng an ủi.

Tô Di dựa vào ghế sofa cau mày: "Vậy bác sĩ, tôi có bị trầm cảm hoặc rối loạn lưỡng cực không?"

Nghe vậy, bác sĩ lập tức lắc đầu: "Cô hoàn toàn không có khuynh hướng trầm cảm, chỉ là một cơn hưng cảm gián đoạn nhưng sau này vẫn cần quan sát cẩn thận, tránh để tình trạng này trở nên trầm trọng hơn."

"Vì cô không có dấu hiệu mất ngủ nên tôi sẽ không kê đơn thuốc cho cô, vẫn áp dụng phương pháp điều trị bảo tồn, chủ yếu là để làm dịu tinh thần và cơ thể, lát nữa tôi sẽ gửi cho cô phác đồ điều trị, khi cần thiết có thể dùng một số loại thuốc đông y, tránh biểu hiện can dương vượng." Bác sĩ nghiêm túc nói.

Tô Di gật đầu, sau đó lại lịch sự bắt tay bác sĩ: "Tôi nhất định sẽ cố gắng kiểm soát bản thân."

Bác sĩ cười nói: "Bất kỳ loại thuốc nào cũng chỉ là hỗ trợ, cuối cùng vẫn cần chính cô điều chỉnh cảm xúc của mình."

Nhìn đối phương cầm đồ bước ra khỏi phòng, Tô Di lập tức điền lại các câu hỏi trắc nghiệm đó, lần này không điền bừa, quả nhiên điểm số đã bình thường.