Mục Chung Nguyệt không thấy bất kỳ hoạt động quảng cáo nào trên giao diện trò chơi cả, thậm chí cả danh sách vật phẩm trong kho thẻ mà lẽ ra phải được công bố cũng đã biến mất. Nhưng phúc lợi bảo hiểm khi rút mười lần liên tiếp thì vẫn còn.
Lần trước, cô rút thẻ đơn lẻ trong bí cảnh cũng là do tình thế bức bách thôi. Bây giờ đã không còn nguy hiểm, Mục Chung Nguyệt định làm thật tốt nhiệm vụ tay mới, tích lũy được mười lần rồi mới đi rút thẻ. Như vậy, ít nhất còn có thể đảm bảo được vốn gốc của mình.
Cô mở bảng nhiệm vụ trong game, lật xuống xem các nhiệm vụ mà mình có thể làm hiện tại.
[Nhiệm vụ tay mới: Khế ước sủng thú đầu tiên. (Đã hoàn thành √)]
[Nhiệm vụ tay mới: Học một lần kỹ năng. (Đã hoàn thành √)]
[Nhiệm vụ tay mới: Thử đút đồ ăn cho sủng thú. (Chờ hoàn thành ○)]
[Nhiệm vụ tay mới: Tiến hành một lần đối chiến. (Chờ hoàn thành ○)]
[Nhiệm vụ tay mới: Khai phá một mục trường tiện nghi. (Chờ hoàn thành ○)]
Tính cả các nhiệm vụ đã hoàn thành thì chỉ cần hoàn thành việc cho ăn, sau đó tiến hành đối chiến lần đầu tiên, là cô đã có thể tích lũy đủ mười lần rút thẻ ở suối linh tuyền rồi.
Mục Chung Nguyệt nhìn vào nhiệm vụ đút cho sủng thú ăn. Rời khỏi bí cảnh đã nhiều ngày như vậy mà cô vẫn chưa cho Tiểu Khô Lâu ăn bất cứ thứ gì. Cậu nhóc này vẫn luôn nhảy nhót rất có hứng chí, còn chủ động chăm sóc Ngự Thú Sư đang mệt mỏi về tinh thần, khiến Mục Chung Nguyệt hoàn toàn quên mất việc cho ăn này.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Khô Lâu ăn gì nhỉ?
Mục Chung Nguyệt rơi vào trầm tư, phần lớn sinh vật siêu phàm đều có thói quen liên quan đến hình thái của chúng. Những sinh vật có nguyên mẫu là động vật và thực vật thì còn dễ nói, có một số sinh vật siêu phàm mang hình thái nguyên tố sẽ có xu hướng hấp thụ năng lượng tương ứng làm thức ăn, vậy còn sinh vật hệ Bất Tử thì sao…?
Ellen vẫn chưa về, Mục Chung Nguyệt không có đối tượng để hỏi, thế là dứt khoát lấy điện thoại ra trực tiếp tìm kiếm trên mạng.
Sự phát triển của internet ở thế giới này vẫn rất nhanh chóng, thậm chí vì có sự tồn tại của sủng thú hệ Thần Niệm nên ngôn ngữ cũng không còn là rào cản nữa, thực sự đã hiện thực hóa một thế giới mạng không khoảng cách luôn rồi.
Kết quả tìm kiếm hiện ra vài trang, xem ra cũng có không ít người có cùng thắc mắc với cô. Mục Chung Nguyệt nhấp vào trang đầu tiên.
[Tiểu Khô Lâu thích ăn gì?]
[Tôi là nhân viên làm việc trong nhà ma ở công viên giải trí, khoảng thời gian trước chúng tôi mới nhập về một đám Tiểu Khô Lâu. Chúng đã gần một tháng không ăn gì rồi, mặc dù nhìn có vẻ rất khỏe mạnh, nhưng tôi cũng nên cho chúng ăn chút gì đó chứ nhỉ?]
[1L: Việc này đã vượt quá kiến thức của tôi rồi, mời lầu sau.]
[2L: Tiểu Khô Lâu chắc chắn là hệ Bất Tử, vong linh mà còn cần phải ăn sao?]
[4L: Về lý thuyết, chỉ cần là sinh vật siêu phàm thì đều sẽ dùng một cách nào đó để hấp thụ năng lượng, duy trì trạng thái của bản thân. Cho nên Tiểu Khô Lâu chắc chắn sẽ ăn gì đó.]
[5L: Chẳng phải có rất nhiều truyền thuyết đô thị về cái này rồi à? Vong linh sẽ hút tinh khí của con người gì gì đó… Không phải là Tiểu Khô Lâu sẽ ăn tinh khí của chủ thớt hoặc là tinh khí của khách đến nhà ma đó chứ?]
[6L: Đệt, nói thẳng vậy luôn hả? Nói vậy thì tôi cũng không dám đi chơi nhà ma nữa đâu.]
[7L: Trả lời 5L, hút tinh khí là Mị Ma hệ Ám ấy, liên quan gì đến hệ Bất Tử hả?]
[8L: Mị Ma là chủng tộc quân chủ cao cấp của hệ Ám, thật sự có cơ hội khế ước thì mấy người trên lầu còn không tranh nhau để bị nó hút ấy chứ.]