"Khế ước giả đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này. Hệ thống sẽ tiến hành giải thích chi tiết về không gian nhiệm vụ."
Tô Ninh sững người, tự hỏi liệu trước đây hắn có thực sự được xem như một khế ước giả hay không.
"Không gian có thể do chính nó tự diễn sinh thành, hoặc có thể là một phần của các câu chuyện lớn trong không gian đại vũ trụ. Nếu là một không gian được sinh ra từ câu chuyện, thân phận của nguyên chủ sẽ không thay đổi, bao gồm cả tên. Tuy nhiên, nếu là không gian tự diễn sinh, khế ước giả chỉ có thể tiếp nhận ký ức của nguyên chủ và thân phận khớp với khế ước giả. Ký ức của nguyên chủ có thể luôn không đầy đủ, và nếu quá trình truyền tải bị gián đoạn hoặc nguyên chủ gặp vấn đề, thì khế ước giả sẽ phải tự mình tìm hiểu mọi thứ."
"Hệ thống sẽ cho phép khế ước giả nghỉ ngơi một giờ trước khi tiếp tục nhiệm vụ. Trong không gian hệ thống này, khế ước giả có thể biến ảo ra bất kỳ thứ gì mong muốn." Sau khi giải thích xong, âm thanh điện tử trở nên im lặng.
Tô Ninh nhìn vào không gian trống rỗng xung quanh, nghĩ đến chiếc ghế sô pha và bàn máy tính của mình ở nhà. Chỉ trong nháy mắt, chiếc ghế sô pha mềm mại màu vàng nhạt và bàn máy tính gỗ đã xuất hiện.
Tuy nhiên, khi hắn bật máy tính, màn hình vẫn đen kịt, không hề có bất kỳ dấu hiệu hoạt động nào. Hóa ra, trong không gian này chỉ có thể tái tạo vật thể, nhưng không có năng lượng. Tô Ninh phẩy tay, và bàn máy tính lập tức biến mất.
Hắn thả người nằm xuống chiếc ghế sô pha mềm mại, cẩn thận cảm nhận hương thơm nhẹ nhàng thanh mát của chanh kết hợp cocktail. Sau một thời gian dài sống trong thế giới hỗn loạn của mạt thế, Tô Ninh gần như quên mất mình là ai.
Đến tận khi gần chết, hệ thống mới hỏi hắn có muốn trở lại không gian hay không, và lúc đó hắn mới hiểu ra mọi chuyện. Khi đó hệ thống cũng nhắc nhở rằng ký ức có thể bị sai lệch, khiến hắn cảm thấy trường sinh không phải là điều dễ dàng.
Trong không gian bao la, yên tĩnh đến cô quạnh, ánh sáng nhàn nhạt phát ra từ hàng vạn màn hình trắng sáng vây quanh một chiếc ghế lớn màu đen. Có một nhân vật mặc áo choàng đen ngồi thong dong trên chiếc ghế đó, khuôn mặt bị che khuất bởi cổ áo cao, chỉ để lộ ra một đôi mắt sâu thâm thẳm.
"Lần đầu tiên thử thách mà đã có hàng vạn người thất bại rồi." Một con mèo đen không có dây buộc đang đung đưa trên một chiếc xích đu giữa bóng tối vô tận, với đôi mắt vàng bạc kỳ dị, khẽ cười lạnh nói.
"Ừ, dao động năng lượng đã rõ ràng chưa?" Chủ Thần nói bằng giọng vô cảm, mang theo sự xa cách của ngàn năm.
Mèo đen tên Hầu trả lời: "Biến mất rồi, không tìm ra được, nhưng cũng không ảnh hưởng đến thế giới. Có lẽ chỉ là do một người mới tiến vào, gây ra dao động không gian mà thôi."
"Lần này trò chơi sẽ thú vị. Trường sinh thật là nhàm chán, rất hiếm khi gặp được điều gì có ý nghĩa thế này."
Mèo đen nhếch miệng cười quỷ dị, "Chờ kẻ có cấp bật đứng đầu xuất hiện, rồi quấy rầy hệ thống cũng chưa muộn."
"Không cần đợi những người khác thăng cấp sao?"
"Nếu giống nhau thì mất thú vị. Ngươi lo chuyện đó đi. Khi có mười người may mắn được chọn, thì ta sẽ tỉnh lại." Chủ Thần nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ, trong khi mèo đen bật một màn hình sáng lên, cười khẽ.