Chương 35: Như nuôi cún

“Các cậu tỉnh rồi à? A Tấn ra ngoài rồi, nói là sẽ quay lại sau,” Lục Nhất Nhiên nhẹ nhàng lên tiếng.

“Ừm,” Tô Ninh không chút do dự, ngồi xuống ăn mì. Trong khi đó, Giang Hạng Vũ ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn. Lục Nhất Nhiên nhìn thấy cảnh này, không kìm được mỉm cười.

Sau khi ăn xong bát mì, Tô Ninh ngồi xoa bụng trong phòng khách chờ Hàn Tấn. Giang Hạng Vũ, không biết có phải do biến thành tang thi hay không, mà trí thông minh của anh dường như giảm xuống, chỉ còn ở mức của một đứa trẻ.

Anh thường giận dỗi khi Tô Ninh không chú ý đến mình. Mà trẻ con giận dỗi thì có thể bỏ qua, nhưng khi một tang thi lớn vừa chảy nước miếng vừa giận dỗi xé nát chiếc sô pha, thì đó lại là chuyện khác. Lúc ấy, ánh sáng chữa trị trắng trên tay Lục Nhất Nhiên suýt nữa đã bay thẳng về phía Giang Hạng Vũ.

Không còn cách nào khác, Tô Ninh đành dẫn Giang Hạng Vũ ra ngoài sân đi dạo. Khung cảnh một người và một tang thi đi bộ cùng nhau thật sự rất quái dị.

Khi Hàn Tấn bước vào sân, anh thấy Tô Ninh đang ném một quả bóng, và Giang Hạng Vũ lập tức chạy đi nhặt lại. Hàn Tấn không khỏi rùng mình vài cái, khi quả bóng vàng bị móng vuốt dài của Giang Hạng Vũ xé toạc, anh mới nhận ra thực tại.

Đây là một tang thi sao? Vừa rồi nhặt bóng chẳng khác gì một con cún! Dù trong lòng anh có gào thét thế nào, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

“Chào!” Tô Ninh vừa vuốt đầu Giang Hạng Vũ vừa cười hì hì chào Hàn Tấn. Giang Hạng Vũ cũng quay đầu lại, tự cho là đang cười với Hàn Tấn.

Cười sao? Đây mà là cười à!? Hàn Tấn nhìn con tang thi khoe ra răng nanh của mình, cố gắng nhẫn nhịn không bộc phát cơn tức trong lòng. Anh hít một hơi sâu, cố kiềm chế suy nghĩ rối ren trong đầu.

“Cái này cho cậu,” Hàn Tấn nói, rồi ném về phía Tô Ninh một chiếc thẻ từ. Giang Hạng Vũ nhanh chóng cúi xuống nhặt lấy, rồi cẩn thận đưa cho Tô Ninh.

Cậu nuôi chó thật rồi đấy! Là đang nuôi chó! Vuốt đầu nghĩa là gì? Chẳng khác gì nuôi chó cả! Hàn Tấn cắn chặt môi, kiềm chế cơn tức không để phát ra.

“Đây là thẻ từ để ra vào khu vực bên ngoài căn cứ. Nếu Mộ Dung Tịch và bọn họ phát hiện, cậu sẽ bị coi là vi phạm lệnh cấm, lúc đó chẳng ai cứu được cậu đâu.”

“Tôi biết. Tôi không can thiệp vào chuyện của các cậu, chỉ là tạm thời ở đây thôi.”

“Lần đầu gặp cậu, tôi thật sự nghĩ cậu chỉ là một sinh viên bình thường.” Hàn Tấn cười lạnh mấy tiếng.

Tô Ninh xoa đầu, cười nói: “Người ta che giấu bản tính dưới bề ngoài bình thường mới là đáng sợ.”

Trước khi bước vào nhà, Hàn Tấn để lại một câu: “Trong căn cứ cũng vừa phát hiện hiện tượng tang thi thăng cấp.