“Không còn cách nào khác.” Hắn cười, “Nếu tôi không về, tôi sẽ phải sống ngoài kia. Chỉ là tôi muốn nhờ Hàn quan chỉ huy giúp đỡ một việc.”
“Hửm?”
“Tôi cần một thân phận để có thể tự do ra vào bên ngoài. Tôi sẽ không làm phiền các cậu đâu.”
Hàn Tấn suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu đồng ý. Anh ta cũng không muốn quay về căn cứ lúc này, mà còn muốn theo dõi diễn biến của sự việc.
“Còn Nhất Nhiên thì sao?” Hàn Tấn quay đầu hỏi Lục Nhất Nhiên.
Lục Nhất Nhiên đỏ mặt, nhỏ nhẹ đáp: “Tôi sẽ đi cùng A Tấn. Ngoài kia nguy hiểm lắm, nhưng tôi có khả năng chữa trị, có thể giúp đỡ được.”
Ba người tạm thời đạt được đồng thuận. Bên ngoài, tang thi đã bị Mộ Dung Tịch và Tần Li tiêu diệt phần lớn. Trên đường đi, họ may mắn tìm thấy một chiếc xe nhỏ. Lục Nhất Nhiên dùng ánh sáng trắng để thanh tẩy những tang thi trong xe, rồi cả ba nhanh chóng lái xe rời khỏi thành phố.
“Đi đến chỗ tôi ở kinh đô. Chỉ có người của Hàn gia mới biết nơi này.” Hàn Tấn giải thích khi lái xe.
Mặt trời đỏ dần khuất, họ cuối cùng cũng đến căn nhà mà Hàn Tấn nhắc đến. Đó là một căn nhà trệt đơn giản. Sau khi xe dừng lại trong sân, Lục Nhất Nhiên thả Giang Hạng Vũ ra khỏi không gian. Anh ngay lập tức trở nên hung dữ, đôi mắt đỏ rực hơn cả lúc trước.
Hắn bước tới vỗ nhẹ đầu Giang Hạng Vũ, khẽ an ủi, khiến anh dần bình tĩnh lại. Hàn Tấn và Lục Nhất Nhiên đứng nhìn đầy kinh ngạc khi một tang thi hung bạo đột nhiên trở nên ngoan ngoãn dưới tay hắn.
Hắn và Giang Hạng Vũ ở chung một phòng, còn Hàn Tấn và Lục Nhất Nhiên mỗi người một phòng khác nhau. Sau một ngày mệt mỏi, cả ba chìm vào giấc ngủ. Giang Hạng Vũ định chạm vào mặt hắn, nhưng nhìn xuống móng vuốt dài của mình, anh khựng lại, rồi ngồi xuống một góc với ánh mắt đầy tự trách.
Sáng hôm sau, khi hắn thức dậy, liền thấy Giang Hạng Vũ co ro một góc, không khỏi bật cười. Rõ ràng là một tang thi, nhưng giờ đây anh lại trông như một chú cún bị chủ bỏ rơi. Tang thi không cần nghỉ ngơi, Giang Hạng Vũ nghe thấy tiếng động, liền chăm chú nhìn hắn, nhưng khi thấy hắn cười, anh lại càng uất ức quay mặt đi.
Hắn bất giác cảm thấy như vừa thấy được sự xấu hổ trên khuôn mặt của một tang thi.
Sau khi Tô Ninh mặc cho Giang Hạng Vũ một bộ quần áo che đi thân thể, cả hai bước ra khỏi cửa thì mùi mì nấu của Lục Nhất Nhiên đã tỏa khắp ngóc ngách ở mọi nơi trong nhà.
______
A tưởng cách biệt, tác giả không làm tôi thất vọng nha, đáng yêu quá đi ٩(♡ε♡ )۶