Sáng hôm sau, những tia nắng mỏng manh len lỏi qua lớp cửa sổ phủ bụi, rọi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Không khí buổi sớm mang theo chút se lạnh, hòa cùng hương cỏ cây nhàn nhạt từ khu vườn phía sau.
Cậu vươn vai, cảm nhận cơ thể đã hồi phục đáng kể sau trận biến đổi dữ dội đêm qua. Cậu giơ tay lên, khẽ vận dụng dị năng hệ thủy, khiến từng tia nước trong suốt chảy ra từ đầu ngón tay, cuốn trôi hết bụi bặm còn vương lại trên người. Sau khi được dị năng chữa trị, những vết thương rách da đã mờ dần, cẳng chân sưng tấy cũng không còn quá đau đớn nữa.
Dị năng trong cơ thể chảy xuôi theo kinh mạch, từng dòng nước trong tay cậu dao động theo ý niệm. Cậu mân mê quả cầu nước lơ lửng giữa lòng bàn tay, ánh sáng phản chiếu qua bề mặt trong suốt khiến nó trông như một viên pha lê sống động.
Theo ký ức cậu có được, dị năng hệ thủy thường bị đánh giá là năng lực yếu, chủ yếu thiên về chữa trị và hỗ trợ. Nhưng cậu lại không nghĩ vậy. Trước kia, khi chiến đấu với tang thi, cậu vô tình phát hiện rằng mình có thể dẫn nước vào não bọn chúng rồi đột ngột mở rộng thể tích, khiến hộp sọ vỡ tung ngay tức khắc. Hoặc, cậu có thể rút cạn hơi nước từ bất kỳ vật thể nào, biến mọi thứ thành một lớp vỏ khô khốc dễ dàng vỡ vụn.
Hệ thủy không chỉ để chữa trị—nó cũng có thể là vũ khí gϊếŧ chóc đáng sợ.
Cậu hạ mắt, khẽ điều chỉnh dòng chảy trong lòng bàn tay. Một giọt nước bỗng nhiên đóng băng, lan rộng thành một mũi băng nhọn hoắt. Tuy tốc độ ngưng kết chưa nhanh bằng thủy cầu, nhưng với tiềm năng này, cậu biết mình chỉ mới chạm đến bề nổi của dị năng mà thôi.
Sau một lúc luyện tập, cậu đứng lặng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Theo trí nhớ của cậu, Tô An có lẽ đã tìm đường đến căn cứ Lôi Minh. Còn Tần Li thì sao? Không có cậu giúp đỡ, liệu cô ta có thể sống sót mà đến được căn cứ an toàn không? Nghĩ đến đây, cậu bất giác nhếch môi, cười mỉa mai.
Chuyện này chẳng liên quan đến cậu nữa.
Không suy nghĩ thêm, cậu ném mạnh quả cầu nước trong tay. Nước bắn thẳng vào cửa ra vào, phá vỡ chốt khóa, để lại một vệt loang lổ trên nền gỗ.
Cậu đi vào phòng ngủ chính, lục lọi trong tủ quần áo của chủ nhà, tìm thấy một bộ đồ đơn giản nhưng thoải mái rồi thay vào. Sau đó, cậu gom vài gói bánh quy và chai nước khoáng còn sót lại, nhét tất cả vào ba lô.
Khi bước ra sân, cậu trông thấy một chiếc xe máy nhỏ nằm lặng lẽ dưới mái hiên. Cậu thử đề máy—động cơ vẫn hoạt động tốt. Cột chặt thanh côn sắt bên hông, cậu ngồi lên xe, rồ ga phóng thẳng về phía kinh đô.
Dọc đường, cậu không ngừng vận dụng dị năng để tiêu diệt những tang thi cản đường. Mỗi lần sử dụng thủy cầu, cậu đều cảm nhận được một luồng tiêu hao năng lượng, nhưng cơ thể lại nhanh chóng thích nghi. Ban đầu, mỗi lần xuất chiêu đều cần một khoảng nghỉ để hồi phục, nhưng càng sử dụng thuần thục, chu kỳ này càng rút ngắn.
Cậu biết rất rõ—khi con người đang tiến hóa, tang thi cũng không ngừng thay đổi. Thế giới này chưa bao giờ ưu ái riêng cho bất cứ phe phái hay giống loài nào.
Gần đến kinh đô, cậu nhận ra số lượng tang thi ở đây ít hơn nhiều so với những khu vực khác. Điều này khiến cậu hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không phí thời gian tìm hiểu. Cậu vận dụng dị năng, phá vỡ những chướng ngại vật trên đường, mở ra một lối đi thẳng vào trung tâm.
Kinh đô vẫn giữ được dáng vẻ phồn hoa hơn hẳn so với những thành phố khác—nhưng đi cùng với đó là lượng tang thi đông gấp bội.
Ngay khi cậu vừa tiến vào, hàng chục tang thi đồng loạt nhào đến.
Cậu lập tức giơ tay, từng quả thủy cầu hình thành, rồi liên tiếp bắn ra. Khi chạm vào đầu bọn tang thi, thủy cầu lập tức nở rộng, nghiền nát mọi thứ bên trong, khiến não chúng vỡ tung thành một mớ hỗn độn pha lẫn giữa nước, óc và máu đen bầy nhầy.
Khung cảnh này khiến cậu thoáng chút ghê tởm.
Quả thật, cách gϊếŧ chóc này không mấy đẹp mắt. Nhưng cậu không có lựa chọn nào khác.