Chương 47

Nguyên liệu làm bánh trứng cuộn của Lâm gia phần lớn là tự cung tự cấp, chi phí không cao lắm, dù giá bán rẻ, nhưng vẫn có không ít lãi.

Lâm Vân Dật: "Chỉ là tiện tay làm thôi, phá giải được thì cứ giải."

Nhìn thái độ thản nhiên của Lâm Vân Dật, Lâm Vân Văn thầm thán phục: Đúng là phong thái của bậc đại tướng.

Lâm Vân Văn: "Lại nói tiếp, nhiều người muốn làm bánh trứng cuộn nên đã mua trứng linh kê, trứng linh kê sắp cung không đủ cầu rồi."

Lâm Vân Dật: "Ồ, vậy sao? Vậy rất tốt, như vậy thì gia tộc cũng không cần phải phái người đi các phủ thành khác bán trứng linh kê nữa."

Trong Tu Chân giới cũng không hề an toàn, khắp nơi đều có đạo tặc hoành hành.

Đi ra ngoài bán trứng linh kê, chẳng những tốn kém chi phí đi lại, mà còn dễ dàng gặp chuyện ngoài ý muốn.

Giang gia

Tô Dư ở nhà, trong lòng đầy tức giận.

Giang Hoài Thanh nhìn Tô Dư, hỏi: "Đây là làm sao vậy? Sao giận dữ thế?"

Tô Dư mặt đen lại, đáp: "Đám người Lâm gia kia đúng là lũ khốn, ngày lễ ngày tết chẳng gửi được một túi quà, thật chẳng biết lễ nghĩa gì cả."

Lửa giận trong lòng Tô Dư dâng lên cuồn cuộn, vừa xấu hổ vừa tức giận.

Bà là nhạc mẫu tương lai của Lâm Vân Dật, vậy mà Lâm gia keo kiệt đến mức không tặng nổi một cái bánh Thăng Tiên Vấn Đỉnh.

Nghĩ đến cảnh bị từ chối hôm nay, Tô Dư càng cảm thấy nhục nhã vô cùng.

"Lâm Vân Dật chẳng qua chỉ là một kẻ ngũ linh căn, đã chiếm được món lợi lớn như vậy, mà còn keo kiệt như thế."

Giang Hoài Thanh có chút không cam lòng nói: "Không biết lão tổ Lâm gia đang nghĩ gì vậy? Phản ứng này chẳng phải là không muốn giữ hôn sự sao?"

Từ khi Lâm gia bắt đầu nuôi linh kê, Giang Hoài Thanh vẫn Lâm gia mang linh kê tới biếu, nhưng tận tới khi bọn tu sĩ Lâm gia đã ăn chán rồi, mà chẳng thấy Linh Viễn Kiều có động thái gì.

Tô Dư hừ lạnh: "Nếu đã như vậy, coi như họ cũng biết tự mình hiểu lấy."

Giang Hoài Thanh: "Nghe nói, con trai thứ ba Lâm gia rất có tài."

Tô Dư tỏ vẻ khinh miệt nói: "Cái đồ ngũ linh căn, dù có danh có tài, thì cũng có tiền đồ gì chứ?"

Giang Hoài Thanh: "Nói cũng đúng."

Mấy năm trước, Giang gia phát triển khá tốt, có phần áp đảo Lâm gia.

Nhưng từ khi Lâm gia nuôi linh kê, họ phát triển nhanh chóng, có xu thế phồn vinh.

Bên này bên kia, Giang gia ngược lại bị so sánh.

Lâm gia phát triển không ngừng, Giang gia lại không dính chút lợi lộc nào, Giang Hoài Thanh hơi có chút khó chịu.