Chương 41

Sắc mặt của Thẩm Thanh Đường kỳ quái nói: “Cái bánh Thăng Tiên Vấn Đỉnh kia của tiểu tam, bán rất chạy, thậm chí tu sĩ từ các phủ thành xung quanh cũng đến mua.”

Lâm Viễn Kiều có chút mừng rỡ, lại có chút xấu hổ nói: “Ta làm phụ thân, đúng là được nhờ phúc của nó rồi.”

Lâm Bắc Vọng có ám thương trong người, bình thường ít ra tay, Lâm Viễn Kiều thỉnh thoảng săn yêu thú để trợ cấp gia dụng.

Lâm Viễn Kiều phát hiện mình kiếm tiền quá chậm, chậm hơn rất nhiều so với con trai thứ ba.

Thẩm Thanh Đường: “Lão tam còn trả lương cho lão đại và lão tứ nữa.”

Lâm Viễn Kiều: “Lão đại và Lão tứ thật có phúc, Lão tam nổi tiếng là hào phóng!”

Thẩm Thanh Đường có chút ngượng ngùng nói: “Lão tam ra tay rộng rãi, còn hào phóng hơn người làm mẹ như ta nhiều.”

Tâm trạng Thẩm Thanh Đường có chút phức tạp. Trước đây, con trai lớn luôn giúp bà trồng trọt, bà cũng trả tiền công.

Nhưng gần đây, Lão đại làm việc cho Lão tam, chắc sắp chê số tiền ít ỏi của bà rồi.

Làm việc cho Lão tam không chỉ kiếm được nhiều linh thạch mà còn được ăn ngon, so ra, việc trồng linh thực thật sự là việc khổ sai.

Lâm Viễn Kiều: “Bọn trẻ lớn rồi, cứ để tùy bọn chúng thôi, có thể lăn lộn cũng là bản lĩnh, nếu chúng kiếm đủ linh thạch tiêu xài thì chúng ta cũng bớt phải chu cấp.”

Thẩm Thanh Đường: “Cũng đúng.”

Trong nhà bếp.

Lâm Vân Tiêu nhìn Lâm Vân Dật, tràn đầy kích động nói: “Tam ca, huynh thật lợi hại! Món Thăng Tiên Vấn Đỉnh của chúng ta bán chạy lắm!”

Lâm Vân Dật: “Cũng không phải công lao của một mình ta.”

Lâm Vân Tiêu: “Đúng vậy, cái tên mà đại ca đặt cũng rất hay. Bên ngoài đều nói, ăn Thăng Tiên Vấn Đỉnh là cảm giác được bay bay như thành tiên tiên.”

Lâm Vân Dật: “…” Chỉ là một chiếc bánh ngọt mà thôi, lại còn bay bay như thành tiên tiên?

Lâm Vân Văn vội vàng tìm tới.

Lâm Vân Dật chào hỏi: "Đại ca có việc gì mà vội vàng như vậy?"

Lâm Vân Văn nhẹ gật đầu, nói: “Tam đệ, bánh thăng tiên vấn đỉnh có thể làm thành năm tầng được không?”

Lâm Vân Dật: “Năm tầng? Lại có khách yêu cầu à?”

Đã có không ít người từng nói tới yêu cầu tương tự như này, nhưng bởi vì sợ phiền toái, Lâm Vân Dật đã cự tuyệt nhiều lần.

Lâm Vân Văn gật đầu: “Đúng vậy.”

Lâm Vân Dật: “Họ trả bao nhiêu linh thạch?”

Lâm Vân Văn: “Tám trăm. Vị khách lần này trả giá rất có thành ý, có thể làm thử một cái trước. Nếu hài lòng, hắn nguyện ý đặt thêm mấy cái.”