Chương 5: Cuồng giảm cân (2)

Căn phòng khách nhỏ bé trong căn hộ đã bị biến thành một tủ đồ khổng lồ, với hàng trăm đôi giày được xếp ngay ngắn. Một phần tiền lương khác được dùng để đăng ký các khóa học diễn xuất. Khi Trần Trinh “chiếm” cơ thể này, Jenny vẫn còn một khóa học biểu diễn ở trường cộng đồng chưa hoàn thành. Ngoài ra, cô ít có chi tiêu khác. Dù thích đến hộp đêm cùng bạn bè, nhưng với tư cách một mỹ nữ, cô luôn được hưởng đặc quyền, không phải trả phí vào cửa hay đồ uống.

Không thể phủ nhận, Jenny Jane thực ra là một cô gái đầy tham vọng. Dù giấc mơ thành danh của cô có phần viển vông, cô vẫn sống nghiêm túc, từng bước tích lũy để hiện thực hóa ước mơ. Nếu có thêm chút tài năng và một chút may mắn, có lẽ cô đã chiếm được một chỗ nhỏ trong Hollywood. Nhưng giờ đây, Jenny Jane thật sự đã biến mất, và người tiếp tục giấc mơ ấy thành sự thật chỉ có thể là Trần Trinh.

Về đến nhà, Trần Trinh lập tức thay đồ thể thao. Cô nhanh chóng dọn dẹp căn hộ, làm nóng người với vài động tác đơn giản. Sau khi cơ thể bắt đầu ấm lên, cô mở chiếc máy tính mới mua, bật nhạc Latin sôi động và bắt đầu nhảy. Một giờ nhảy Latin, tiếp theo là mười lăm phút giãn cơ, đẩy cơ thể cô đến giới hạn. Trần Trinh ngã xuống sàn, thϊếp đi khoảng hai mươi phút cho đến khi bị luồng gió lạnh làm tỉnh. Cô lồm cồm bò dậy, tắm rửa, rồi bắt đầu quy trình chăm sóc bản thân buổi tối.

Thực ra, như Johnny nói, vóc dáng của cô đã rất cân đối và khỏe khoắn. Với chiều cao một mét sáu mươi tám, vòng ngực cỡ D, cô thường mặc quần áo size S. Ở chuẩn mực người da trắng, đây đã là vóc dáng đáng mơ ước. Cô hoàn toàn không cần phải cuồng giảm cân như hiện tại. Chỉ cần không ăn uống vô độ và duy trì tám giờ đứng làm việc mỗi ngày, cô đã đủ giữ được thân hình lý tưởng.

Nhưng đó là với người thường. Còn với những ai dấn thân vào giới giải trí, dù là diễn viên, ca sĩ hay người mẫu, “khỏe khoắn” không bao giờ là đủ.

Hiện tượng “lên hình béo thêm mười cân” không chỉ là câu nói an ủi của những người thừa cân, mà là sự thật. Do tỷ lệ khung hình của điện ảnh và truyền hình, cũng như sự khác biệt giữa hình ảnh 2D và thực tế 3D, cơ thể trên màn ảnh thường trông “béo” hơn thực tế. Ánh sáng, góc quay, và hiệu ứng thị giác khiến gương mặt và vóc dáng có thể trông đầy đặn hơn nhiều so với đời thực. Vì thế, để đạt được vẻ ngoài “bình thường” trên màn ảnh, một diễn viên phải gầy hơn rất nhiều so với người thường. Đây là kiến thức cơ bản ở học viện biểu diễn. Những người có gương mặt tròn trịa hoặc ngũ quan không sắc nét càng phải ép mình giảm cân khắt khe hơn.