Rồi một loạt câu hỏi khác ùa đến. Nếu cô đang ở đây, vậy ở Hàng Châu năm 2001, có còn một Trần Trinh khác tồn tại không? Nếu hai người gặp nhau, chuyện gì sẽ xảy ra? Còn Jenny Jane thật sự, cô ta đang ở đâu? Liệu có phải linh hồn cô ta đã hoán đổi, chiếm lấy cơ thể của Trần Trinh?
Những câu hỏi ấy khiến đầu cô đau như búa bổ theo đúng nghĩa đen. Nhưng ngay cả khi cô chịu đựng được cơn đau, cô cũng chẳng có tiền mua vé máy bay đến Bắc Kinh, huống chi với thân phận “một nghèo hai trắng” này, việc xin visa Trung Quốc gần như là bất khả thi.
Jenny Jane chỉ tốt nghiệp trung học, trình độ học vấn bình thường, điểm SAT thấp thảm hại. Dù có vào được đại học, cô cũng không đủ tiền học phí. Mà ngay cả khi tốt nghiệp từ một trường “gà rừng”, cơ hội tìm được công việc tử tế vẫn rất mong manh, có khi còn chẳng bằng mức lương của một nữ phục vụ quán cà phê.
Còn Trần Trinh, vốn là sinh viên khoa Biểu diễn, nhưng sau khi tốt nghiệp đã gác lại sự nghiệp để làm phu nhân nhà giàu. Tất cả kỹ năng của cô đều tập trung vào việc giữ chân chồng và tích lũy tài sản riêng, còn năng lực làm việc thì gần như bằng không.
Mang trong mình ký ức của cả hai người và nhân cách của Trần Trinh, giờ hãy gọi là Jenny Jane hiểu rằng hiện tại không phải lúc mơ mộng tìm “Trần Trinh” ở Trung Quốc. Điều cô cần là vươn lên, sống một cuộc đời ra hồn. Và trong kế hoạch lớn lao hơn, cô phải thử chinh phục Hollywood, để có cơ hội trở về cuộc sống cũ dù cô vẫn hoài nghi. Nếu thật sự đạt đến đỉnh cao Hollywood, liệu cô còn muốn quay về nữa không?
Sau hai ngày làm việc ở nhà hàng, khát vọng thoát nghèo của Jenny cháy bỏng hơn bao giờ hết. Cô chỉ muốn lập tức ký được một hợp đồng diễn xuất, bắt đầu sự nghiệp diễn viên. Dù làm diễn viên có vất vả đến đâu, vẫn hơn việc đứng mười hai tiếng mỗi ngày ở nhà hàng.
Nhu cầu thay đổi số phận cấp bách như lửa sém lông mày. Jenny nhìn vào gương, hít một hơi thật sâu, liếc nhìn đồng hồ, rồi xoay người bước ra ngoài để bắt đầu ca trực chiều. Nghỉ trưa đã hết, và cô giờ đây vẫn chỉ là một nữ phục vụ tầm thường.
“Jenny, hôm nay có ưu đãi đặc biệt cho cô đây.” Johnny đứng sau quầy bar, nháy mắt với Jenny, nở nụ cười thân thiện: “Một ly cà phê, một phần điểm tâm, tiệm mời!”
“Cảm ơn anh, John.” Jenny đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự mệt mỏi. Sau tám giờ đứng liên tục, đôi chân cô nhức mỏi từng cơn. “Cho tôi một ly Americano không đường, không sữa, và một phần salad Cobb, nhưng bỏ nước sốt dầu giấm nhé.”
Johnny tò mò liếc cô vài lần, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu: “Cô đang ăn kiêng à, Jen? Tôi thấy cô chẳng cần phải thế đâu.”