Chương 2: Nữ phục vụ (2)

Steve Jobs vẫn chưa ra mắt chiếc iPhone mang tính cách mạng, thậm chí iPod, thiết bị thay đổi thời đại cũng phải vài tháng nữa mới chính thức lên kệ. Với Trần Trinh, một người đến từ năm 2014, cuộc sống đầu thế kỷ 21 thật sự xa lạ. Đây là thời đại không có Weibo, Twitter hay Facebook. Công cụ liên lạc chủ đạo là ICQ và MSN, những cái tên giờ đây đã chìm vào dĩ vãng. Nếu không phải vì hành trình trọng sinh kỳ lạ này, có lẽ Trần Trinh đã chẳng bao giờ nhớ đến chúng, cũng chẳng nhận ra cuộc sống của mình đã bị công nghệ thay đổi nhiều đến nhường nào.

Nhưng đó không phải rắc rối lớn nhất của cô.

Điều khiến cô đau đầu nhất là cô ngủ thϊếp đi trong căn nhà ở Bắc Kinh, nhưng khi tỉnh dậy, đã thấy mình ở Los Angeles. Cách đó mười ba năm, trong cơ thể của một cô gái da trắng xa lạ mang theo toàn bộ ký ức của người đó.

Jenny Jane Jefferson, sinh năm 1981, số an sinh xã hội 422-11-6742, xuất thân từ một gia đình nghèo khó ở bang Alabama. Cha cô là một tên cướp khét tiếng, bị kết án hơn trăm năm tù từ khi cô sáu tuổi. Mẹ cô bỏ nhà ra đi, cắt đứt mọi liên lạc. Sau khi bà ngoại qua đời, Jenny lớn lên trong hệ thống phúc lợi xã hội, trôi nổi qua nhiều gia đình nhận nuôi. Hai năm trước, cô tốt nghiệp trung học, đến Los Angeles với giấc mơ trở thành diễn viên, nhưng chưa đạt được thành công. Hiện tại, cô chỉ là một nữ phục vụ trong nhà hàng.

Ký ức của Jenny được Trần Trinh tinh gọn lại thành vài dòng như vậy. Những chi tiết lặt vặt về sở thích cá nhân hay mối quan hệ xã hội đều bị cô gạt bỏ như rác rưởi. Tóm lại, Jenny cũng giống như những người trong ngành giải trí Trung Quốc. Một cô gái trẻ đẹp, ôm giấc mơ chinh phục Hollywood bằng nhan sắc và thanh xuân, nhưng chưa tìm được chỗ đứng.

Còn Trần Trinh, người giờ đây bị mắc kẹt trong cơ thể của Jenny, có một lý lịch hoàn toàn khác. Sinh năm 1982 tại Hàng Châu, trong một gia đình khá giả, cha mẹ đều là công chức. Cô thi đỗ vào khoa Biểu diễn của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, yêu và kết hôn với một thiếu gia nhà giàu hơn cô năm tuổi. Sau khi tốt nghiệp, cô sinh con, và đến năm 2014, khi đứa con đã tám tuổi, cô đang trong quá trình ly hôn. Nhờ tài sản từ nhà chồng, cộng với vài bất động sản đứng tên mình, cô dự kiến sẽ nhận được khối tài sản hơn 3000 vạn nhân dân tệ.

Hai số phận, ở thời điểm này có lẽ chưa quá khác biệt. Nhưng mười mấy năm sau, Jenny có thể vẫn là một kẻ trắng tay ở đáy xã hội, trong khi Trần Trinh đã trở thành một quý bà độc thân sung túc. Việc bất ngờ từ Trần Trinh trở thành Jenny Jane là một cú sốc không nhỏ. Nếu tự sát có thể đưa cô trở lại cơ thể cũ, có lẽ cô đã đứng trên nóc nhà từ lâu.