Đoàn Tri Hàn tỉnh táo cho rằng là ảo giác, nên anh không hề khách sáo vò đầu Giang Lệ, để Giang Lệ trong ảo giác không thể không đối mặt với anh.
Thiếu niên tóc xanh có làn da nhợt nhạt như tượng sáp, đôi mắt mèo nhạt màu ngơ ngác, cái đuôi vểnh lên trời, bày ra vẻ đẹp sắc bén lại khờ dại.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt ấy, thời gian như ngừng lại, ngay cả không khí cũng ngưng đọng.
Đó là Giang Lệ trong quá khứ, chưa trải qua tra tấn của bệnh tật, khóe mắt vẫn chưa mất đi ánh sáng lóa mắt, là Giang Lệ xinh đẹp động lòng ấy.
Là Giang Lệ thuộc về anh.
Đoàn Tri Hàn cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay, nghiêng đầu nhìn lên lịch treo trên tường, ngày tháng trên đó là của 6 năm trước.
Anh chợt nhận ra có lẽ không phải ảo giác, anh đã quay về ngày hai người ly hôn, khi mà Giang Lệ vẫn chưa chết trong cô độc.
Anh khẽ chớp hàng mi tối tăm, may mắn mọi thứ vẫn còn kịp, anh sẽ không để Giang Lệ cô đơn chết ở tuổi 25 đâu.
-
Giang Lệ xoay lưng về phía Đoàn Tri Hàn, như vậy sẽ không ai có thể thấy cậu cúi đầu, đột nhiên có một bàn tay thon dài luồn vào tóc cậu.
Cậu có thể cảm nhận rõ mỗi ngón tay ấm áp của đối phương đang luồn vào mái tóc xanh lam của mình, ép cậu phải xoay người đối diện với anh.
Tại sao ly hôn rồi còn phải tiếp xúc cơ thể?
Cơ thể Giang Lệ cứng đờ, máu như đông lại, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại, bởi vì cậu có một bí mật.
Thật ra cậu không phải con người.
Mà là một người máy đến từ ngoài hành tinh.
Hành tinh mẹ của cậu là một hành tinh cực kỳ xinh đẹp, khắp trời đều là hoa hồng tím đẹp lộng lẫy, cồn cát phân bố liên miên không ngớt, gió thổi qua cuốn theo mùi hoa thơm ngát.
Trong chuyến du lịch giữa các vì sao, phi thuyền của cậu đã bị hư hỏng, chỉ đành đáp xuống Trái Đất, đợi cậu sửa xong sẽ lên phi thuyền quay về hành tinh của mình.
Dưới lớp da của cậu là hợp kim cứng rắn, không mềm mại như da con người, cậu sợ bị nộp lên quốc gia, biến thành một đống sắt trong sở nghiên cứu.
Thế nên cậu cực kỳ cẩn thận giấu diếm thân phận của mình, bài xích những tiếp xúc không cần thiết, bao gồm sờ đầu nhưng không quá mức cấm cản.
Vì thế Giang Lệ bày ra vẻ hung dữ: “Tôi đang nói chuyện quan trọng đó anh có nghe không, mau bỏ tay ra cho tôi.”
Nhưng đối phương không ngừng lại, ngược lại gác cằm lên hõm vai cậu: “Nghe đây.”
Da cậu bỗng cảm nhận được hơi ấm, đây là lý do mà cậu không thích tiếp xúc thân mật với Đoàn Tri Hàn, cơ thể sẽ cứ có phản ứng kỳ quái, nên cậu luôn cố gắng kéo giãn khoảng cách.
Cơ mà dù cậu có chậm tiêu tới đâu cũng nhận ra ý cười trong giọng đối phương, ly hôn với mình vui thế cơ à?
Giang Lệ bất mãn hất tay Đoàn Tri Hàn ra: “Anh yên tâm tôi muốn ly hôn hơn bất cứ ai, tôi về phòng lấy sổ hộ khẩu.”
Cậu từng nghĩ tới việc đưa Đoàn Tri Hàn về hành tinh mẹ, nếu Đoàn Tri Hàn đã muốn ly hôn cậu cũng không níu kéo, dù sao cậu đâu thích Đoàn Tri Hàn nhiều tới mức đó.
Cậu khựng lại một tí rồi về phòng tìm đồ, vừa đi tới cửa phòng ngủ, Đoàn Tri Hàn nói với từ phía sau: “Không ly hôn nữa.”
Giang Lệ cứ ngỡ mình nghe nhầm, dừng bước quay người lại, nhỏ giọng hỏi: “Anh nói gì?”
“Chúng ta không ly hôn nữa.”