"A a a a!!"
Mấy người phía dưới nhìn nhau một cái, không chút do dự mà quyết định đi lên kiểm tra, tóc vàng tái mặt đi một chút, lắp bắp hỏi: "Tôi cũng phải lên sao?"
Triệu Lộ Lộ tranh thủ quay đầu đáp: "Cậu chỉ là quần chúng, có thể ở lại đây."
Tóc vàng quay đầu nhìn về tầng một tối đen như mực, tấm biển chỉ dẫn lối thoát hiểm vẫn đang nhấp nháy ánh sáng xanh lờ mờ. Ban ngày, những thiết bị này vẫn còn rất quen thuộc, vậy mà giờ đây, khi bị bao trùm bởi bóng tối, chúng chỉ khiến người ta cảm thấy rợn người.
Cậu ta im lặng không nói gì nữa, cúi đầu chạy theo, chỉ là tốc độ có hơi chậm, đến khi ngẩng đầu lên, trước mặt cậu ta đột nhiên không còn ai nữa.
Người đâu rồi??
Tóc vàng sững sờ, vẻ mặt đầy nghi hoặc, cậu ta tăng tốc chạy lên trên, mồ hôi trên trán túa ra ngày càng nhiều, dù đầu óc có chậm chạp đến đâu, cậu ta cũng đã nhận ra có chuyện không ổn.
Rõ ràng chỉ chậm hơn hai bước, vậy mà lại hoàn toàn không thấy bóng dáng của bọn họ đâu nữa. Tiếng bước chân cũng biến mất, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, tựa như trong tòa nhà này chỉ còn lại một mình cậu ta.
Cậu ta chỉ muốn lên tầng hai, nhưng dù đi thế nào cũng không thể đến được.
Truyền thuyết về quỷ đả tường[1] ư?
[1] Quỷ đả tường: hiện tượng giống như đi vào mê cung, không tìm được lối ra, thường xuất hiện trong các truyền thuyết kinh dị.
Sắc mặt tóc vàng trắng bệch, bỗng nhiên bên tai vang lên một loạt tiếng bước chân khác.
Tách, tách, tách…
Tiết tấu vui vẻ, hoàn toàn trái ngược với cậu ta.
…
Lần theo tiếng hét thảm thiết, Đường Tiêu lên đến tầng ba.
Trước mặt anh là Cao Phong cùng hai nam sinh khác, trên tay bọn họ đều cầm dao.
Tiếng hét phát ra từ một trong ba người họ, con dao trong tay nam sinh này đã đâm sâu vào bụng, thậm chí cậu ta còn đang tàn nhẫn tự rạch thêm.
Máu tươi theo cán dao chảy xuống bàn tay, nhanh chóng loang thành một vũng dưới chân.
"Đau quá… Đau quá a a a!!"
Những người khác đứng vây quanh, trên mặt tràn ngập hoảng sợ nhưng không ai tiến lên ngăn cản, như thể chân bọn họ đã bị dính chặt xuống sàn, ánh mắt tràn đầy nỗi khϊếp đảm nhưng lại không thể chống lại ý chí mà bỏ chạy.
Trên màn hình điện thoại của bọn họ, ứng dụng kia lại chầm chậm xuất hiện một đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy hứng thú quan sát cảnh tượng tự hủy hoại kinh hoàng này.
"Dừng lại!!"
Lục Tắc quát lớn, đồng thời sải bước lao đến, định ghì chặt tay nam sinh kia.
Nhưng lúc này cậu ta đã đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra khắp người, nước mắt nước mũi hòa vào nhau chảy dài trên mặt, vậy mà vẫn nghiến răng, gồng sức đâm mạnh con dao vào bụng mình.
Với một nam sinh chưa từng được huấn luyện, sức lực vốn không thể bằng Lục Tắc, ấy vậy mà cậu ta vẫn có thể cứng rắn ấn lưỡi dao sâu thêm vài milimet.
Âm thanh lưỡi dao cắt qua da thịt mỏng manh đến mức khó nghe thấy, nhưng lại chói tai đến rợn người.
Ngay lúc này, một nam sinh khác và Cao Phong cũng bắt đầu hành động, một người giơ dao lên đâm thẳng vào tim, người còn lại thì rạch lên mặt mình.
Đường Tiêu phản ứng nhanh như chớp, lập tức giữ chặt người gần anh nhất. Nhưng vừa nắm được, anh suýt chút nữa bị hất văng đi bởi luồng sức mạnh kinh khủng từ đối phương, anh nghiến răng, dồn toàn bộ lực kéo lại, chỉ cần lơi lỏng một chút, mũi dao kia sẽ lập tức đâm thẳng vào hốc mắt nam sinh này.
Bên kia, Cao Phong lại không may mắn như vậy, Triệu Lộ Lộ đứng khá xa, công việc thường ngày của cô lại thiên về văn phòng, hoàn toàn không thể giữ nổi một người đang điên cuồng tự hại, lưỡi dao lướt qua da thịt, rất nhanh đã để lộ lớp cơ đỏ thẫm bên dưới.
Lục Tắc nghiến răng, lớn tiếng hét về phía đám sinh viên đang đứng xem: "Mau lại đây giữ chặt bọn họ!!"
Một vài sinh viên chưa bị tẩy não hoàn toàn khẽ dịch chuyển, nhưng trên mặt vẫn tràn đầy sợ hãi và do dự.
Cao Phong ngay lúc đó đột nhiên lên tiếng: "Đây là sự trừng phạt mà chúng ta đáng phải nhận! Là sự hiến tế cho tự do!"
"Tự do cái quái gì?!" Lục Tắc tức giận đến mức tròng mắt gần như rách mạch máu, cực kỳ hiếm khi buông lời chửi tục.
Bây giờ tòa nhà đã bị phong tỏa, không ai có thể rời đi, tín hiệu điện thoại cũng biến mất từ lâu. Đợi đến khi bọn họ tự hại xong, danh sách nạn nhân lại càng kéo dài thêm.
Đường Tiêu trong lúc giữ chặt nam sinh kia đã chú ý đến dòng chữ hiện trên nửa màn hình điện thoại lộ ra từ túi áo cậu ta.
Trên ứng dụng không có nút thoát kia, một thông báo đầy tàn nhẫn đã xuất hiện.
[Trừng phạt: Hiến tế mắt phải của bạn.]
Lúc này, anh mới hiểu vì sao cậu ta lại dùng dao đâm vào mặt mình.
Ứng dụng này quá độc ác.
Nó không đơn thuần chỉ muốn sinh viên tự hại, mà rõ ràng là đang thúc đẩy việc gϊếŧ người.