Chương 34

Nhìn Nhị Cẩu Tử như thể bị rơi vào trạng thái mất hồn, Đường Tiêu chợt hiểu tại sao Lục Tắc và những người khác lại không chọn cách cực đoan để xử lý vấn đề này.

Nếu muốn ngăn sinh viên bị dụ dỗ làm ra những hành vi tự sát hay tự làm hại bản thân, thì chỉ cần phá hủy chiếc điện thoại nguồn gây mê hoặc là xong.

Nhưng mất đi điện thoại, bọn họ lại trở thành những cái xác sống không hơn không kém.

Linh hồn bị giam cầm, đó còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Điều họ cần làm chính là tìm ra kẻ đứng sau tất cả, triệt để cắt đứt nguồn gốc của mọi chuyện.

Đường Tiêu nhìn Nhị Cẩu Tử với chút áy náy, khẽ nói: "Tôi sẽ trả lại nó sớm thôi."

Anh cầm điện thoại của Nhị Cẩu Tử lên kiểm tra, phát hiện lịch sử sử dụng ứng dụng ma quái chỉ xuất hiện từ hai ngày trước, đúng vào thời điểm sau khi Thường Dược Dược qua đời.

Ứng dụng này dường như có một điểm chung, nó luôn lan truyền đến những người từng có liên hệ với nạn nhân trước khi chết, hoặc những sinh viên đã tận mắt chứng kiến cảnh nạn nhân qua đời.

Lúc trước Vương Hiểu Hoa không chỉ nhảy lầu trước sự chứng kiến của bao người mà còn là một hot girl nhỏ có tiếng trong trường, sau khi cô ta qua đời, số lượng nạn nhân trong trường cũng đột ngột tăng mạnh, trở thành ngòi nổ cho hàng loạt sự kiện sau này.

Khi điện thoại của Nhị Cẩu Tử rơi vào tay Đường Tiêu, con mắt rợn người kia liền biến mất, chỉ còn lại giao diện nhiệm vụ với mấy chữ lớn màu đỏ máu hiển thị yêu cầu: Tìm kiếm Đường Tiêu.

Đường Tiêu nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi nghiêng đầu, mái tóc lòa xòa lướt qua chân mày anh, biểu cảm bình thản đến lạ.

Như thể người đang bị ứng dụng quỷ dị này truy sát không phải anh.

Anh không hề nghi ngờ việc ứng dụng trên điện thoại của mình có ý thức, sự hung ác khát máu muốn gϊếŧ chết anh cùng nỗi oán hận sau những lần thất bại đều lộ rõ qua đôi mắt đó.

So với nó, ứng dụng trong điện thoại của Nhị Cẩu Tử không khác gì của những người khác, đôi mắt trên đó không mang theo suy nghĩ riêng, thậm chí còn chẳng phát hiện ra rằng người cầm điện thoại đã bị thay đổi.

Đường Tiêu chớp mắt, giọng điệu nhẹ nhàng: "Tôi thật sự rất tò mò... tại sao lại muốn gϊếŧ tôi đến vậy?"

Khóe môi anh vô thức nhếch lên một chút, nhưng đáy mắt lại tối đen không một tia sáng.

Mọi chuyện đang dần phát triển theo hướng không thể đoán trước, mà sát ý trong lòng anh cũng ngày càng sâu đậm.

Đinh đoong.

Điện thoại bỗng rung lên.

Nhị Cẩu Tử nhận được một tin nhắn mới.

[Tập hợp tại phòng 604, khu A3.]

Chỉ cần nhìn cũng biết chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì.

Đường Tiêu nhướng mày, nhấc điện thoại lên rồi tự nhiên nhét vào túi áo như thể đó là đồ của mình, anh cẩn thận chỉnh lại tư thế của Nhị Cẩu Tử, giúp cậu ta nằm thoải mái hơn một chút.

Sau đó anh thong thả bước ra khỏi phòng, đi về phía địa điểm được ghi trong tin nhắn.

Anh di chuyển rất nhanh, khi đến phòng 604, bên trong mới chỉ có vài người, tất cả đều là những gương mặt xa lạ.

Đường Tiêu đội mũ, đeo khẩu trang, lặng lẽ hòa vào đám đông, chọn một góc khuất ít bị chú ý nhất rồi ngồi xuống.

Số người trong phòng ngày càng nhiều, khi người thứ mười bước vào, ứng dụng trên điện thoại lập tức hiển thị nhiệm vụ mới: [Khóa chặt cửa sổ.]

Lập tức, có vài người đứng dậy đi đóng cửa.

Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi xuống đất.

Đường Tiêu nhìn lướt qua những người vừa đứng dậy hành động, khẽ nheo mắt, âm thầm ghi nhớ gương mặt của họ. Đồng thời, anh cũng phân biệt rõ ràng giữa những kẻ đã bị thao túng với số còn lại, những người vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đang do dự chưa quyết định.

Ứng dụng này sử dụng một loại kiểm soát tẩy não đặc biệt, ngoại trừ việc ngay từ đầu đã thể hiện rõ sát ý với anh, nó sẽ không trực tiếp bộc lộ mục đích của mình ngay lập tức.

Ít nhất, đối với hầu hết những sinh viên bị tẩy não, tình huống đều diễn ra theo cách này.

Còn những người có ý chí kiên định hơn thì không bị khống chế ngay lập tức mà sẽ trải qua một quá trình gọi là "sa ngã".

Nhưng kết cục cuối cùng thường không mấy tốt đẹp.

Trước khi gặp chuyện, chắc chắn Thường Dược Dược cũng đã từng đấu tranh, ánh mắt Đường Tiêu tối sầm lại.

“Ê, chỗ bên cạnh cậu có thể ngồi không?”

Đột nhiên, một giọng nói khẽ nhưng vẫn khó giấu đi sự sôi nổi vang lên bên cạnh, khí tức trên người Đường Tiêu khẽ thay đổi, anh liếc nhìn người kia rồi nhẹ gật đầu.

Dưới lớp khẩu trang, khuôn mặt anh không có biểu cảm gì, nhưng trong mắt lại cố tình lộ ra một chút lúng túng và bối rối.

Người lên tiếng là người cuối cùng bước vào lớp vừa rồi.

Cậu ta có một mái tóc vàng sáng chói, phần chân tóc đã đen dần, chứng tỏ không phải mới nhuộm gần đây.

Cậu ta nhe răng cười với Đường Tiêu: “Cậu cũng bị cái ứng dụng kỳ quái này gọi tới à?”