Chương 33

Anh không phủ nhận cũng không khẳng định, ánh sáng trong mắt cô gái dần dần biến mất, trở nên trống rỗng.

"Đường Tiêu, cuối cùng cũng tìm được mày rồi."

Khóe môi cô ta đột nhiên nhếch lên thành một nụ cười cứng ngắc, trong mắt không hề có chút ánh sáng, nhưng nét mặt lại méo mó một cách kỳ dị.

Cô ta từ từ giơ một tay lên, màn hình điện thoại hướng về phía anh, trên màn hình, một con mắt khổng lồ đột ngột mở ra, chảy xuống những giọt máu ghê rợn.

"Cuối cùng cũng tìm được mày rồi!!"

Cô ta há miệng, phát ra một tiếng hét chói tai, phía sau cô ta, vô số giọng nói vang lên cùng lúc, ítt nhất hơn hai mươi học sinh đang chậm rãi tiến lại gần.

Bọn họ đều có cùng một tư thế có cùng nụ cười, trên những chiếc điện thoại giơ lên là đôi mắt to đang rơi lệ máu, cảnh tượng này đặt cạnh nhau khiến người ta lạnh sống lưng.

"Đường Tiêu, cuối cùng cũng tìm được mày rồi!"

Đường Tiêu bình tĩnh liếc nhìn ra sau, chỉ trong vài giây anh đã tính toán xong tuyến đường thoát thân tối ưu, anh đột nhiên giơ tay hất nước khoáng trong chai ra ngoài.

Phản ứng đầu tiên của những người đó quả nhiên là che chắn điện thoại của mình.

Khi bọn họ ngẩng đầu lên lần nữa, Đường Tiêu đã chạy mất, trong nháy mắt, hơn hai mươi người cùng lao theo anh.

Cho dù Đường Tiêu luôn là người đứng đầu lớp về thể chất, nhưng khi bị hơn hai mươi "kẻ điên" mất kiểm soát đuổi theo điên cuồng, theo thời gian, anh cũng bắt đầu cảm thấy kiệt sức.

Chưa kể anh còn phải liên tục đổi hướng để tránh đám sinh viên trên đường nhằm hạn chế gây ra hỗn loạn quá lớn.

Cách duy nhất là nhân lúc còn sức, thoát khỏi tầm nhìn của bọn họ.

Khi xông vào một tòa ký túc xá, Đường Tiêu định tăng tốc để xem có thể cắt đuôi được không thì bỗng nhiên, một cánh cửa phòng khép chặt hé ra một khe nhỏ, một cái đầu ló ra vì tò mò khi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ tầng dưới.

Đường Tiêu không nói lời nào, lập tức đẩy đầu người kia vào trong, lách người vào theo.

Cánh cửa vừa đóng lại, đám học sinh đuổi theo cũng đã lên đến tầng này, bọn họ nhìn hành lang vắng tanh với vẻ mặt đầy bối rối.

Đường Tiêu giữ chặt miệng người trước mặt cho đến khi tiếng bước chân bên ngoài dần xa mới buông tay ra.

Nhị Cẩu Tử lập tức hít lấy hít để: "Đường... Đường Tiêu, anh làm gì vậy?" Cậu ta tròn mắt ngạc nhiên.

"Anh đang bị truy đuổi sao!?" Nhị Cẩu Tử hoàn hồn vẫn vô cùng kinh ngạc.

Đường Tiêu không ngờ, phòng ký túc xá mà anh tình cờ xông vào lại chính là phòng của Thường Dược Dược, người đứng trước mặt anh chính là bạn cùng phòng của Thường Dược Dược – Nhị Cẩu Tử.

Nhị Cẩu Tử và những người khác vẫn chưa biết Thường Dược Dược đã chết, bọn họ chỉ nghe nhà trường nói rằng cậu ta có việc gia đình đột xuất nên rời đi trước.

Ngoại trừ cha mẹ của Thường Dược Dược, Cục Quản lý Đặc biệt không muốn có thêm "người biết chuyện".

Thấy ánh mắt Đường Tiêu dừng lại trên chiếc giường trống của Thường Dược Dược, Nhị Cẩu Tử gãi đầu: "Chắc anh cũng không liên lạc được với Dược Dược đâu nhỉ? Hình như nhà cậu ấy có chuyện nên vội vã về trong lúc bọn em ngủ."

Nhị Cẩu Tử dường như nhận ra Đường Tiêu không muốn nhắc đến chuyện bị truy đuổi, nên rất tinh ý chuyển đề tài: "Có thể dạo này bận quá nên cậu ấy chưa kịp xem điện thoại, khi nào giải quyết xong việc nhà, chắc chắn sẽ báo bình an cho bọn em thôi."

Thường Dược Dược là em út trong phòng, nhưng cậu ta thường xuyên điểm danh hộ bọn họ trong lớp. Từ khi không thể liên lạc với Thường Dược Dược, bầu không khí trong ký túc xá của bọn họ cũng trở nên nặng nề hơn rất nhiều.

Đường Tiêu không biết phải nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Nhị Cẩu Tử cười hiền lành: "À đúng rồi, để em rót cho anh cốc nước, đừng vội, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đã."

Đường Tiêu ngồi xuống chiếc ghế vốn thuộc về Thường Dược Dược, nhẹ nhàng lướt tay qua quyển sách trên bàn vẫn còn dừng lại ở trang chưa kịp lật tiếp của cậu ta.

Đột nhiên, tiếng rót nước phía sau im bặt, ánh mắt Đường Tiêu lóe lên, anh lập tức quay phắt lại.

Trên màn hình điện thoại, một đôi mắt tràn đầy ác ý đảo qua một vòng, sau đó chớp nhẹ về phía anh, máu lại tiếp tục chảy xuống từ khóe mắt dưới.

Nhị Cẩu Tử nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, tay cầm điện thoại cứng đờ giơ lên, nở một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng, cậu ta há miệng, chậm rãi nói: "Đường Tiêu, cuối cùng cũng tìm được mày rồi..."



"Ưʍ...! Ư ư ư!"

Nhìn Nhị Cẩu Tử bị mình trói chặt như bánh chưng, Đường Tiêu chỉ khẽ thở dài một hơi. Trên người anh thậm chí không đổ một giọt mồ hôi.

Trói một người to con hơn mình, với anh mà nói cũng chỉ nhẹ nhàng như xử lý một con mèo hay con chó nhỏ.

Anh đặt lại cốc nước bị Nhị Cẩu Tử đánh rơi sang một bên, sau đó nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên.

Từ lúc điện thoại bị nhặt lên, đôi mắt của Nhị Cẩu Tử vốn vừa mới lóe lên chút tỉnh táo lại lập tức trở nên đờ đẫn, cậu ta không vùng vẫy, cứ như thể thứ Đường Tiêu đang cầm trên tay không phải một chiếc điện thoại, mà là công tắc điều khiển nào đó.