Hắn không hiểu vì sao mình bị phát hiện, nhưng tâm trạng lại càng tốt hơn, hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hít lấy hương thơm ở sau gáy Đường Tiêu.
Mùi hương ấy vẫn còn, mùi hương khiến máu thịt và linh hồn của hắn sôi trào.
Đôi mắt thoáng lóe sáng, Lê Độ không cho Đường Tiêu cơ hội quay đầu xác nhận. Chỉ trong một cái búng tay, bóng dáng hắn đã biến mất khỏi phòng tắm, để lại một mình Đường Tiêu đứng đó.
Đường Tiêu ngẩn ra một lúc, ngơ ngác đưa tay sờ lên sau gáy.
Vừa rồi… Dường như có thứ gì đó mềm lạnh lướt qua nơi này.
Sáng hôm sau, khi xuống lầu, Đường Tiêu mơ màng xách theo túi rác đi ngang qua thùng rác.
"Em định mang thứ đó đến trường sao?"
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, đồng tử của Đường Tiêu lập tức co lại, cả người cứng đờ như một con chim cút bị dã thú nhìn chằm chằm.
Lê Độ từ phía sau anh nhanh chóng bước tới, đứng bên cạnh rồi nghiêng đầu: "Hửm?"
Ánh nắng chiếu xuống, phản chiếu đôi mắt đẹp như bảo thạch lưu ly, lấp lánh ánh sáng.
Thế nhưng Đường Tiêu lại không có chút dũng khí nào để nhìn thẳng vào chúng, giấc mơ tối qua… thực sự khó mà mở miệng nói ra được.
Sao anh lại có thể mơ thấy anh Lê tắm cho mình chứ? Chắc chắn là do con quỷ trong ứng dụng kỳ quái kia giở trò!
Nghĩ đến đây, bàn tay trong túi quần của anh siết chặt lấy chiếc điện thoại. Màn hình vỡ nát, là do anh làm rơi xuống đất sau khi thức dậy sáng nay.
Ứng dụng ma quái run lên bần bật, nhưng bị dung lượng bộ nhớ giới hạn nên nó không thể làm gì anh vào lúc này.
Không biết vì sao, nó phát hiện mình không thể thao túng suy nghĩ của Đường Tiêu, cũng không thể đưa ra mệnh lệnh cho anh, việc xóa các ứng dụng khác hay đổi sang điện thoại mới lại càng bất khả thi.
Ngoài việc run rẩy, nó chẳng làm được gì cả, thậm chí còn vô dụng hơn cả virus.
Đường Tiêu hoàn hồn, vội vàng ném túi rác đi: "Chào buổi sáng."
Lê Độ vẫn nhìn anh: "Ừm."
Ánh mắt vẫn lạnh lùng như thường, nhưng sâu bên trong lại ẩn giấu một ngọn lửa chỉ bản thân hắn mới biết.
Nếu ánh mắt có thể hóa thành thực thể, e rằng cả người Đường Tiêu đã bị liếʍ sạch một lượt.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, Đường Tiêu bỗng nhớ ra, hình như Lê Độ đã ứng tuyển vào trường của anh, có lẽ giờ hai người họ đang đi cùng một hướng.
Không, không được!
Sau khi mơ thấy giấc mơ quái dị tối qua, bây giờ anh hoàn toàn không thể bình tĩnh mà đứng cạnh Lê Độ. Chỉ cần nhìn vào hắn thôi, những hình ảnh trong mơ lại hiện lên trong đầu, quấn lấy anh không chịu tan biến.
Đường Tiêu vội vàng mở miệng: "Lê Độ, hôm nay em có việc gấp! Em đi trước đây!"
Không đợi người kia đáp lời, anh cúi đầu, tăng tốc bước chân chạy về phía trước.
Chỉ còn lại Lê Độ đứng tại chỗ, lặng lẽ dõi theo bóng lưng anh ngày một xa dần.
Vẫn còn sợ mình sao.
Rút ra kết luận này, đồng tử xám xanh dần tối sầm lại, nhưng Lê Độ không đuổi theo.
Xưng hô cũng đã thay đổi, còn tặng cả bánh ngọt cho hắn… Thế nhưng, tại sao vẫn sợ hắn?
Chỉ là dính lấy nhau trong mơ một chút cũng không được sao?
Vẻ mặt Lê Độ từ khó dò chuyển thành trầm ngâm.
Hắn cần một phương pháp kín đáo hơn, một cách không làm lộ bản thân, cũng không để lộ du͙© vọиɠ của mình.
…
Đường Tiêu đến chỗ hẹn với Lục Tắc và Triệu Lộ Lộ, nhưng lại không thấy bóng dáng hai người họ đâu.
Anh không nỡ gọi cho mình một ly trà sữa, chỉ mua một chai nước khoáng rồi ngồi bên cạnh, từ tốn uống.
Chuyện về ứng dụng quái dị, anh không muốn nói với Lục Tắc.
Ít nhất là bây giờ thì không.
Anh biết Lục Tắc vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mình, mà anh cũng vậy.
Anh cần sự giúp đỡ của Cục Quản Lý Đặc Biệt để báo thù cho Thường Dược Dược.
Đối với anh, cục này chỉ là một công cụ, một công cụ tiện tay.
Ban đầu thứ anh muốn là những tư liệu về ứng dụng quỷ quái mà Lục Tắc đang nắm giữ, nhưng sau sự việc ngày hôm qua, giờ đây anh có thêm một mục tiêu nữa.
Anh muốn thứ vũ khí trong tay bọn họ.
Lục Tắc từng nói, năng lượng trong hạch cốt có thể gϊếŧ quỷ, khẩu súng mà hắn ta mang theo chính là một trong những loại vũ khí đó.
Đôi mắt Đường Tiêu không gợn chút cảm xúc, anh chẳng thấy suy nghĩ của mình có gì sai cả.
Chờ khoảng năm phút vẫn không thấy ai đến, anh vặn chặt nắp chai nước khoáng trong tay, đứng dậy phủi bụi trên quần áo.
Anh có thể không cần điện thoại, nhưng không thể không có công cụ liên lạc, cần phải mượn dùng máy tính của trường một chút.
"Cậu... cậu gì ơi." Vừa đi được vài bước, một giọng nữ có vẻ rụt rè vang lên từ phía sau.
Đường Tiêu quay đầu lại, trên mặt hiện lên nụ cười lịch sự nhưng xa cách: "Có chuyện gì sao?"
Cô gái nhỏ nhắn trông có vẻ hơi bối rối, ấp úng hỏi: "Xin hỏi, cậu có phải là Đường Tiêu không?"
Đường Tiêu giữ thái độ ôn hòa: "Có chuyện gì sao?"