[Ứng dụng sau khi kích hoạt sẽ không thể đóng, cho đến khi chết đi.]
Hai chữ "chết đi" được đặc biệt in đậm, như thể phía sau nó ẩn chứa một ác ý đậm đặc đến mức có thể cảm nhận được.
Cảm giác như có thứ gì đó dính nhớp quấn chặt lấy anh, khiến bàn tay cầm điện thoại không thể buông ra, ngay cả đôi chân cũng nặng trịch như bị đổ chì.
Ứng dụng vẫn tiếp tục hiển thị dòng lệnh mới, góc trái màn hình xuất hiện một con mắt, dường như đang nhìn xuyên qua màn hình để quan sát dáng vẻ luống cuống của thanh niên, trong ánh mắt tràn đầy sự khoái trá méo mó.
[Đi vào bếp] Ứng dụng đưa ra chỉ thị.
Đường Tiêu ngay lập tức cảm thấy một cơn đau nhói trong não, những chữ đó như vô số cây kim dày đặc đâm vào đầu anh.
Ánh mắt anh thoáng trở nên mơ màng, nhưng ngay sau đó, anh lập tức vươn bàn tay chưa bị khống chế còn lại, mạnh mẽ bấu chặt vào đùi mình.
Anh không hề nương tay, cơn đau buốt nhói truyền đến từ sườn đùi.
Đường Tiêu hít sâu một hơi, cơn đau giúp anh tỉnh táo ngay tức khắc.
Chắc chắn lát nữa chỗ đó sẽ bầm tím.
Anh hơi bất lực nghĩ thầm, nhưng đôi chân lại như mất kiểm soát, từng bước đi về phía nhà bếp, dù ý chí hoàn toàn tỉnh táo, bàn tay anh vẫn vô thức cầm lấy con dao trên kệ.
Lưỡi dao sắc bén gần như chưa từng được sử dụng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Con mắt trong ứng dụng xoay tròn một lượt, chờ mong được nhìn thấy vẻ sợ hãi hoặc cầu xin hiện lên trên mặt Đường Tiêu.
Nhưng thứ nó thấy lại là một khuôn mặt điềm tĩnh đến lạ.
Đôi mắt lập tức co giật đầy phẫn nộ, giống như bị chọc tức đến mức phát điên.
Ứng dụng lập tức đưa ra một chỉ thị mới: [Tự cắt cổ]
Con mắt nhìn chằm chằm vào anh với vẻ hả hê, ánh nhìn lạnh lẽo đeo bám như hình với bóng, chỉ thiếu mỗi việc phát ra tiếng cười ghê tởm.
Nó run rẩy liên hồi, như thể giọng nói của kẻ giấu mặt đang vang lên từ đó: Chết đi, chết đi, chết đi, chết đi!!
Oán niệm đặc quánh trào ra từ màn hình điện thoại, hai chữ "tự cắt cổ" lan rộng như virus, liên tục sao chép và phủ kín cả màn hình.
Lưỡi dao càng lúc càng tiến gần cổ tay, ánh mắt Đường Tiêu chợt trở nên băng lãnh.
Nhưng trước khi cơn đau ập đến, màn hình điện thoại bất ngờ hiện lên một thông báo: [Bộ nhớ không đủ, vui lòng dọn dẹp kịp thời.]
Dòng thông báo trắng đột ngột cắt ngang ứng dụng, nhảy bật lên như thể đang chế giễu.
Quyền kiểm soát cơ thể lập tức được trả lại.
Đường Tiêu im lặng nhìn chằm chằm vào thông báo trên màn hình, ánh mắt dần trở nên phức tạp.
Thật không ngờ... Một ứng dụng ma quái như thế này mà cũng chiếm dung lượng bộ nhớ điện thoại.
Ở một khía cạnh nào đó, chính sự nghèo khó đã cứu anh một mạng.
Đường Tiêu nhìn chiếc điện thoại bị đơ hoàn toàn chỉ vì tải thêm một ứng dụng, tự cười khổ.
Thông báo dọn dẹp bộ nhớ vẫn mắc kẹt trên màn hình, còn con mắt đỏ phía sau thì điên cuồng lóe sáng, nhưng với chiếc điện thoại phần cứng đã thoái hóa từ lâu này, nó chẳng thể làm gì được.
Anh không có ý định đυ.ng vào điện thoại nữa, thản nhiên ném nó vào túi rồi đặt ra ngoài phòng khách.
Giờ anh không còn điện thoại để liên lạc, chỉ có thể đợi đến ngày mai lên trường tìm Lục Tắc.
Anh nằm xuống giường, cứ tưởng bản thân sẽ trằn trọc khó ngủ, không ngờ sự mệt mỏi tích tụ trong hai ngày qua lại nhanh chóng kéo mi mắt anh khép lại.
Tiếng nước tí tách vang lên bên tai.
Lại mơ nữa rồi.
Đường Tiêu mở mắt, lần này phát hiện cảnh trong mơ lại chính là nhà mình, anh đang tắm trong phòng tắm, giống hệt lúc trước, trên tay đầy bọt xà phòng, trắng xóa cả một mảng.
Điện thoại?
Anh quay đầu nhìn về phía bồn rửa mặt, qua lớp kính mờ có thể thấy chiếc điện thoại vẫn đang đặt ở đó, tư thế và vị trí y hệt như lúc anh tắm thật hồi sáng.
Thay vì gọi đây là giấc mơ, chẳng thà nói nó đang tái hiện chính xác những gì đã xảy ra khi anh tắm hôm nay.
Chẳng lẽ... lại là con ma quái trong ứng dụng đó giở trò?
Lúc trước không gϊếŧ được anh, bây giờ muốn thử lại lần nữa sao?
Gần đây anh gặp ác mộng quá nhiều, đến mức gần như đã quen, Đường Tiêu cười tự giễu, nhanh chóng tráng sạch bọt xà phòng trên người, dù đây chỉ là giấc mơ, anh cũng không định khoanh tay chờ chết.
Nhưng trước khi kịp với lấy khăn lau, tai anh bỗng nghe thấy tiếng bước chân chầm chậm tiến lại gần.
Tiếng bước chân!?
Ánh mắt anh lập tức nheo lại, nhận ra giấc mơ này không đơn giản chỉ là ký ức lặp lại.
Chiếc điện thoại lẽ ra phải phát ra âm thanh thì nay lại im lặng lạ thường, mà khi anh quay đầu lại, qua lớp kính mờ, một bóng đen mơ hồ đang áp sát.
Bóng người cao lớn, tràn đầy áp lực vô hình, chỉ một cái liếc mắt cũng khiến người ta cảm thấy thứ bên ngoài kia không giống nhân loại nhỏ, mà giống như một nỗi sợ hãi không thể gọi tên đang chậm rãi tiếp cận.