Chương 29

Tiểu Thập khinh bỉ nhe răng, trong lòng đầy sự khinh miệt.

Mấy ngày trước, cái đuôi của nó suýt chút nữa bị con mèo đó cắn đứt, giờ dù đã biến thành một chú chó nhỏ thì chỗ lông ở đuôi vẫn còn chưa mọc lại hoàn toàn, vậy mà nó còn dám ở đây giả vờ dễ thương.

Thật là mất mặt cho loài hung thú bọn ta!

Tiểu Thập nghĩ vậy, nhưng cơ thể lại rất thành thật, nó cũng nhào tới.

Cái thân hình tròn trĩnh của chú chó trắng đẩy bật Tiểu Thất sang một bên, vừa sủa vừa ư ử muốn được vuốt ve.

Một mèo một chó suýt chút nữa đánh nhau ngay tại chỗ.

Đường Tiêu có chút bối rối, nghiêng đầu hỏi: "Mấy đứa muốn ăn à? Nhưng mà động vật nhỏ không ăn được socola đâu đấy."

Lê Độ liếc nhìn cái đuôi đang vẫy đến mức sắp biến thành cánh quạt của Tiểu Thập, khó chịu nheo mắt lại, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Không biết giống ai, lại không thể kiểm soát bản thân như vậy.

Hơi thở lạnh lẽo từ người hắn khẽ tỏa ra.

Ngay lập tức, Tiểu Thất, Tiểu Thập và cả đám sinh vật nhỏ đang trốn trong bóng tối đều cứng đờ người.

Chúng lập tức cảm nhận được mối đe dọa tử vong, liền không dám bám lấy Đường Tiêu nữa, vèo một cái đã biến mất không còn dấu vết.

Đường Tiêu không hiểu gì, ngước mắt lên liền nhìn thấy đồng hồ treo tường.

Chỉ còn một lúc nữa là đến giờ ăn tối rồi, một vị khách biết điều nên chủ động rời đi thôi.

Đường Tiêu đứng dậy: "Anh Lê, em phải về rồi."

"Rắc."

Lê Độ thản nhiên giấu chiếc nĩa bị bẻ gãy trong tay: "Ừ."

Lúc tiễn Đường Tiêu ra đến cửa, hắn đột nhiên lên tiếng: "Đường Tiêu, em có thể gọi thẳng tên tôi."

Đường Tiêu ngẩn ra một chút, ngay sau đó, đôi mắt tròn như cún con bỗng chốc sáng bừng lên như có những vì sao lấp lánh bên trong: "Lê Độ?"

"…Ừm."

Mãi vài giây sau, anh mới nghe thấy giọng trả lời trầm thấp của người đàn ông.

Đường Tiêu vui vẻ vẫy tay: "Tạm biệt anh."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Lê Độ đứng trong bóng tối ở lối vào, đồng tử không thể kiểm soát mà chuyển thành con ngươi dọc của loài thú, dưới vẻ ngoài lạnh lùng là cảm xúc mãnh liệt bị kiềm chế đến mức gần như bùng nổ.

Hắn hít sâu một hơi, đưa tay vuốt hết phần tóc mái lòa xòa trên trán lên, để lộ gương mặt sắc nét, trong đôi mắt là những du͙© vọиɠ đang cuộn trào.

Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên Đường Tiêu làm là đi tắm, anh tiện tay đặt điện thoại lên bồn rửa.

Tiếng nước chảy ào ào, bỗng nhiên màn hình điện thoại sáng lên mà không có dấu hiệu báo trước.

[Bạn nhận được một tin nhắn mới]



[Bạn nhận được một tin nhắn mới]

Tiếng thông báo cứ reo không ngừng.

Chẳng phải anh đã bật chế độ không làm phiền rồi sao?

Dù tiếng nước chảy rất lớn, anh vẫn có thể nghe thấy âm thanh thông báo, trong lòng thoáng nghi hoặc, nhưng trên tay đều là bọt xà phòng, không thể với ra xem được.

Nước trượt xuống theo mái tóc, suýt chút nữa chảy vào mắt, Đường Tiêu đành phải nhắm chặt mắt lại, chuyên tâm gội sạch bọt trên đầu.

Điện thoại vẫn đang kêu.

Bỗng nhiên, một người giấy nhỏ xuất hiện, hì hục bò lên bồn rửa, chạy đến bên cạnh điện thoại, sau đó giơ chân lên đạp một phát.

"Bốp!" Chiếc điện thoại văng thẳng vào tường.

Yên lặng, không còn tiếng thông báo nữa.

Người giấy nhỏ vui vẻ quay sang nhìn về phía phòng tắm, qua lớp kính mờ, nó có thể thấy bóng dáng một người đang di chuyển bên trong.

Qua liên kết, Lê Độ cũng có thể nhìn thấy cảnh đó.

Khó khăn lắm đôi mắt vừa trở lại trạng thái tròn bình thường lại một lần nữa co rút, cơ thể hắn nóng lên.

Người giấy nhỏ "bốp bốp" bước về phía trước, định lợi dụng thân hình mỏng như cánh ve của mình để len lỏi vào khe cửa.

Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa kính đột ngột bị kéo sang một bên.

Người giấy nhỏ: !

"Bịch." Nó lập tức ngã xuống, giả chết.

Đường Tiêu không để ý dưới đất có thêm một mảnh giấy, bởi toàn bộ sự chú ý của anh đã bị chiếc điện thoại rơi sang bên kia thu hút.

Anh có chút xót xa nhặt điện thoại lên, nhấn nút nguồn kiểm tra, may mắn là không có vấn đề gì.

Chiếc điện thoại cũ này đã theo anh rất lâu, may mà nó rất bền, anh nghi ngờ chính những tin nhắn vừa nãy đã khiến máy bị đơ.

"Tin nhắn rác gì đây?" Anh nghi hoặc mở màn hình, phát hiện có hơn 99+ tin chưa đọc.

Ngay lập tức, màn hình điện thoại tối sầm, một con mắt khổng lồ chiếm gần hết màn hình từ từ mở ra.

[Chào mừng bạn kích hoạt app Bồ Câu Trắng]

Một hàng chữ đỏ như máu hiện lên bên dưới con mắt, sau đó cùng với nó chậm rãi biến mất, trên màn hình xuất hiện những vòng sóng đen lan tỏa.

Khoảnh khắc con mắt này xuất hiện, Đường Tiêu đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Anh theo phản xạ muốn ép buộc tắt ứng dụng này đi, nhưng dù có nhấn nút thoát hay nút nguồn thế nào, điện thoại vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Trên màn hình đen kịt, từng dòng chữ đỏ tươi tiếp tục xuất hiện.