Con mắt trên biểu tượng khẽ chớp một cái, rồi chậm rãi khép lại, che giấu toàn bộ tà ý ẩn giấu phía sau nó.
May mắn mà tất cả sinh viên trong vụ việc đều đã được cứu sống.
Những người nhẹ thì mất máu quá nhiều dẫn đến hôn mê, người nặng thì thậm chí còn tự cắt đứt gân tay của mình.
Lúc được đưa đến bệnh viện, ngay cả các bác sĩ cũng cảm thấy rợn người.
Sau khi chào tạm biệt Lục Tắc, Đường Tiêu một mình đi trên đường về nhà.
Rõ ràng vẫn là con đường quen thuộc như mọi ngày, nhưng tâm trạng anh hôm nay lại nặng nề hơn rất nhiều.
Chính cảm xúc này đã khiến anh quyết định chọn một lối đi khác hẳn so với thường lệ.
Dù có hơi vòng vèo một chút, nhưng trên con đường này lại có một tiệm bánh ngọt rất ngon.
Bình thường, Đường Tiêu chẳng mấy khi nỡ bỏ tiền ra mua, nhưng hôm nay, không những mua, anh còn mua hẳn hai cái.
Tiêu hết số tiền còn lại trong túi, anh nhìn chằm chằm vào hai miếng bánh nhỏ, tâm trạng cũng dần ổn định lại đôi chút.
Không biết anh Lê thích vị nào nhỉ?
Anh mua hai miếng tiramisu vị hạt dẻ cười và socola Magnum, đây là hai loại mà nhân viên cửa hàng đặc biệt giới thiệu.
Mang theo hộp bánh ngọt trong tay, anh có chút mong đợi, đưa tay gõ lên cánh cửa của phòng 444.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Lê Độ ở bên trong phòng không hề lên tiếng.
Thông qua những người giấy nhỏ mà mình phái ra theo dõi, hắn đã sớm biết Đường Tiêu sẽ đến.
Nhưng hôm nay, hắn mới phát hiện ra một sự thật, hóa ra từ trước đến nay, hắn vẫn luôn muốn ăn Đường Tiêu.
Hắn làm sao có thể nỡ ăn mất nhân loại nhỏ của mình đây?
Dạo này tốt nhất vẫn là không nên gặp mặt.
Đợi đến khi hắn có thể kiểm soát tốt cái ham muốn vô cớ này rồi hãy gặp lại.
Dù sao thì hắn cũng đã quen với việc ẩn núp trong bóng tối, lặng lẽ quan sát...
Những "thú cưng nhỏ" trong nhà nghe thấy giọng của Đường Tiêu lập tức trở nên phấn khích, rục rịch muốn lao ra.
Nhưng vì Lê Độ không hề động đậy, nên không con nào dám vượt quyền.
Chúng bị áp chế chặt chẽ dưới uy thế tuyệt đối của chủ nhân, chỉ có thể trơ mắt nhìn về phía cửa.
Hoàn toàn chẳng có lấy một chút tôn nghiêm của loài hung thú.
Bên ngoài, Đường Tiêu đứng trước cửa, thắc mắc tự lẩm bẩm: "Anh Lê vẫn chưa về nhà sao?"
Khuôn mặt của Lê Độ không cảm xúc nhìn chằm chằm vào cánh cửa: Đúng rồi, cứ vậy đi, mau rời khỏi đây, tôi hoàn toàn không muốn gặp em.
Đường Tiêu có hơi tiếc nuối: "Đáng tiếc quá, mình còn mang quà đến nữa mà."
Mấy từ cuối gần như là thì thầm trong miệng, nhỏ đến mức ngay cả chính anh cũng suýt không nghe rõ.
Cạch.
Cánh cửa lập tức mở ra.
Lê Độ đột nhiên xuất hiện ngay trước cửa, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, trong mắt còn mang theo vài phần nghi hoặc: "Có chuyện gì sao?"
Đường Tiêu khẽ cong mắt cười, giơ cao hộp bánh trong tay: "Anh Lê, em mang đồ ăn cho anh đây."
Đồ ăn?
Lê Độ im lặng nhìn chằm chằm vào đôi môi của Đường Tiêu.
Trong đầu hắn chợt thoáng qua một suy nghĩ: Là cái này sao?
Đường Tiêu lặng lẽ quan sát người trước mặt, trông thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lê Độ khi ăn bánh ngọt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ diệu khó tả.
Anh không nhịn được mà khẽ cong mày, nở một nụ cười.
Lê Độ dường như cảm nhận được ánh mắt ấy, hắn ngẩng đầu lên, gương mặt sắc nét điển trai vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng xa cách.
Nhưng trên tay hắn lại đang cầm một chiếc nĩa nhỏ màu hồng mà Đường Tiêu vừa đưa cho.
Hình ảnh này lập tức làm tan đi toàn bộ khí chất lạnh lẽo xa cách vốn có, để tránh bị Lê Độ hiểu lầm là mình thất lễ, Đường Tiêu vội vàng thu lại nụ cười: "Anh Lê, bánh có ngon không?"
Tại sao vừa nhìn sang mình, nhân loại nhỏ lại không cười nữa?
Quả nhiên, nhân loại nhỏ vẫn luôn sợ hãi hắn.
Ánh mắt Lê Độ khẽ lóe lên, hắn không hề cúi đầu nhìn bánh mà chỉ chăm chú nhìn người trước mặt, giọng nói nhàn nhạt: "Ngon lắm."
Như thể đang ám chỉ điều gì đó.
Đường Tiêu không nhận ra ánh mắt của Lê Độ có phần kỳ lạ, anh cầm nĩa xiên một miếng socola trang trí trên bánh, vừa định bỏ vào miệng thì bỗng nhiên cảm thấy có thứ gì đó khẽ động dưới chân.
Anh cúi đầu nhìn xuống, phát hiện Tiểu Thất không biết đã lén lút tiến lại từ khi nào, cẩn thận dùng móng vuốt nhỏ kéo lấy ống quần của mình.
Tiểu Thất là một con mèo lông dài màu trắng, đôi mắt xanh thẳm tựa như vừa được sóng biển hôn qua.
Đường Tiêu mỉm cười chào nó: "Chào Tiểu Thất nhé."
Không chỉ có Tiểu Thất kích động, mà cả đám "thú cưng nhỏ" vẫn luôn ẩn nấp quan sát cũng bắt đầu nhấp nhổm không yên.
Chúng rất thích Đường Tiêu, cũng muốn được gần gũi với anh.
Nhưng vì bản năng e sợ Lê Độ mà không dám đến gần.
Giờ đây, khi thấy kẻ gan dạ nhất - Tiểu Thất - được nhân loại nhỏ trao cho một nụ cười ngọt ngào, từng con một đều ghen tị đến mức chỉ hận không thể lao lên xé nát cái bộ mặt mèo giả tạo kia.