Chương 28: Người ta nóng quá

Y dạy dỗ có lý. Nhưng mà Sở Hàn Triều là người tốt, nàng gây tổn thương cho hắn có nên hay không trời? Làm vậy thì ác với hắn quá... Giỡn vậy không có vui. Dù gì hắn cũng là người duy nhất đối xử tốt với nàng suốt mười mấy ngày qua.

"Tôi..."

"Không cần phân vân gì cả, tôi biết cách quay về rồi thì sẽ không từ thủ đoạn. Nếu cô không làm thì tôi sẽ bỏ thuốc, đem cô lên giường hắn để đẩy nhanh tiến trình."

Câu vừa buông thần sắc của Tiểu Tinh đã trở nên u tối: "Sao anh suy nghĩ độc ác vậy? Làm tôi sợ đó."

Anh ta có lương tâm không? Kiểu thoại như thế cũng đem dùng với một cô gái cho được. Đúng thật là...

Mộ Thiên hình như biết bản thân hơi quá đáng, vội vàng chỉnh sửa: "Tôi... giỡn thôi. Nhưng... ý tôi là cô phải dứt khoát đi. Chúng ta không thuộc về thế giới này. Tôi ở biên giới, thấy vô số cảnh chém gϊếŧ, đã ngán tới tận cổ, khi nào cũng lo sợ bị ám sát, mỗi ngày đều phải luyện kiếm để phòng thân, cô biết cảm giác tệ hại đó không? Cho dù không phải là tôi, cô cho rằng cô ở đây sẽ gặp ít nguy hiểm sao? Với cả, người cổ đại, căn bản không có ai chung tình, đều trêu hoa ghẹo nguyệt cả, cô không quay về thì hy vọng gì vào nơi đây chứ?"

Đúng là lời của anh ta khuyên rất thâm sâu. Nhưng nàng vẫn không cam tâm lắm. Chẳng lẽ không còn cách nào để quay về ngoài việc làm tổn thương tới hắn ư?

Nàng thích hắn nhưng cũng muốn hắn được hạnh phúc, cũng muốn bọn họ chỉ dừng ngang chút cảm nắng đó thôi. Nếu dính sâu hơn thì nàng sợ chính mình sẽ quên mất chuyện quay về, rồi sẽ bị kẹt ở nơi đây mất.

"Nói chung là... tôi phân vân lắm."

"Được rồi. Vậy thế này đi, cô tìm cách trở thành thái tử phi và đem chiếc vòng tới đây về cùng tôi, tôi sẽ tặng cô nửa gia tài của Mộ Thiên này cho cô."

Nửa gia tài? Gần 500 tỷ?

Đôi mắt của nàng bỗng tròn lên: "Anh nói thật á?"

"Tôi hứa với cô thì sẽ làm được."

"Nhưng mà..."

"Tôi đã cho cô lựa chọn nhẹ nhàng, nếu cô không muốn thì để tôi suy nghĩ lại giải pháp lúc nãy."

Giải pháp lúc nãy... là chuốc thuốc ư?

Nàng vội đưa tay ra ngăn cản: "Thôi. Xin anh, đừng."

"Vậy có làm không?"

Không đồng ý thì sẽ bị y tính kế làm mất đi trong sạch. Khó lựa chọn quá.

Khó cũng phải chọn. Dao đang kề tới cổ rồi!

Vì thanh danh của ta, Sở Hàn Triều, xin lỗi chàng, ta... đành phải vậy thôi!

"Làm thì làm." Nàng miễn cưỡng trả lời.

Mộ Thiên hài lòng cười, rót thêm rượu vào chén sau đó đưa lên cao, giọng đầy khıêυ khí©h: "Cho tôi thấy dũng khí của cô đi. Uống với tôi chén này, hứa với tôi, cô phải trở thành thái tử phi để giành được chiếc vòng."

"Thái tử phi đó, đâu phải muốn giành là giành..." Tiểu Tinh buồn bã, lí nhí trong miệng.

Nhưng từ ngữ đều đã lọt hết vào tai y rồi. Y thong dong bảo: "Yên tâm đi, tôi sẽ hỗ trợ cô, quyền lực của tôi đủ lớn. Đến khi chuyện thành, tôi cũng sẽ nhận cô làm nghĩa muội để cô danh chính ngôn thuận gả cho thái tử mà không bị lời ra tiếng vào."

"Ưʍ... Được."

Đúng là mắc nợ anh ta mà. Tìm anh ta để rồi bị đe doạ thế này.

Mộ Thiên anh được lắm. Đúng là ỷ giàu hϊếp nghèo! Ý mạnh hϊếp yếu! Anh ta thì đâu có gì để đe doạ lại, ta đã bị lép vế hoàn toàn.

Thật áp lực quá. Nghĩ tới cảnh hắn trao hết trái tim cho ta, ta cũng lỡ rung động với hắn rồi phải xa nhau... Ta biết làm thế nào đây?

Tiểu Tinh nhớ về khung cảnh bên bờ sông Tiểu Bình Yên, lúc đó lời thổ lộ của hắn thật cảm động biết bao.

Nàng không chịu được cảm giác tội lỗi khi sắp tới, tự mình phải chà đạp lên hắn. Trong ánh mắt chỉ toàn là sầu não, tay nàng nhanh chóng cướp lấy bình rượu trên tay Mộ Thiên, đơm đầy chén mình, nàng uống rồi lại rót, rót rồi lại uống, cứ như thế chén này qua chén khác.

"Uống ít thôi."

"Không, tôi còn uống được." Sau đó dường như cả chum rượu đã bị nàng uống sạch dưới thái độ kinh ngạc của y.

***

Tiểu Tinh trong bộ dạng chao đảo, vừa đi vừa đặt tay lên tường, chầm chậm về phòng mình. Trái đất như đang xoay mòng mòng bởi tác dụng của rượu.

Kia là ai?

Sao trông quen như vậy?

Không kìm được tò mò khi thấy người đang ngồi khoanh tay chờ mình trong phòng, nàng dụi dụi mắt để nhìn cho rõ, phát hiện ra danh tính của người đó, nàng mang đầy vẻ khó hiểu cất tiếng hỏi: "Thái tử, sao lại ở đây?"

Sở Hàn Triều liếc nàng bằng ánh nhìn lạnh ngắt: "Nàng đã trốn đi đâu nửa ngày nay? Đã vậy đêm khuya mới chịu về?"

Tiểu Tinh sợ bị hắn phạt liền động não kiếm cớ: "Ta... ta đi uống rượu với Vi Vi."

Không ngờ hắn lớn giọng: "Nói dối. Ta đã kêu Lâm Khanh hỏi qua rồi, không thấy nàng qua đó."

Hắn... tức giận thế này, đáng sợ quá. Nàng đang say nên cảm xúc vô cùng nhạy cảm, mếu máo trả lời: "Thái tử... ta nói thật... hức... thật... mà."

Hàn Triều chau mày khó chịu: "Cái bộ dạng say xỉn này thật chẳng ra làm sao. Cả người chỉ toàn mùi rượu. Ngồi xuống đây ta dạy dỗ nàng."

Tiểu Tinh đột nhiên rơi vào mơ hồ, không biết chỗ nào đang là vị trí ghế ngồi nữa, trong tầm nhìn của nàng, mọi hình ảnh đều nhoè đi. Đầu cảm thấy thật là choáng.

Thôi kệ, chắc là nó rồi, nàng tùy tiện ngồi xuống chiếc ghế ảo ảnh quan sát được nhưng không ngờ hành động đó đã khiến nàng trực tiếp... phịch một cái xuống đất.

"A." Nàng kêu lên một tiếng nhỏ vì đau. Cái mông đã hôn mặt đất rồi.

Không phải nơi đó có ghế ư?

Oa... đau quá đi.

Rượu đã lừa ta rồi.

Hàn Triều thấy thế vội đỡ lấy người nàng, dìu nàng ngồi lên chiếc giường ngay bên cạnh, trong câu tuôn ra đầy trách mắng: "Có sao không? Uống ra thành thế này hối hận chưa?"

"Không... chỉ hơi đau thôi..." Song, đầu nàng bỗng tựa cái rụp vào bờ ngực rắn chắc của hắn.

Hàn Triều đột nhiên sững đờ người. Nàng ấy...

Tim hắn đập vô cùng nhanh, vì quá hạnh phúc mà tay cũng tiện thể vòng qua ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của nàng, dặn dò nhè nhẹ: "Đang say không được đi lung tung. Biết chưa? Có khó chịu không?"

Nhưng Tiểu Tinh có vẻ không còn nghe thấy lời của hắn nữa mà đã rơi vào mê man hoàn toàn.

Nàng lẩm bẩm rất nhiều câu kỳ lạ làm hắn rất khó hiểu: "Thái tử, hắn ta thật quá đáng..."

"Ta không muốn nghe lời hắn đâu... hức..."

"Ta không muốn khiến thái tử buồn..."

Sở Hàn Triều chợt nheo mày tò mò xen lẫn ghen tức: "Hắn ta? Hắn là ai?"

Nàng trong vô thức thì thào: "Mộ... Mộ..."

"Mộ?"

Nhưng chưa kể hết nàng đã đưa tay chạm vào y phục của mình, tay cứ thế mà sờ sờ như đang kiếm thứ gì, khi tìm được nút thắt dây, tay nàng liền tháo ra trong sự hoang mang của hắn:

"Ưʍ... Thái tử, ta... người ta... nóng quá, muốn đi ngủ..."

Hắn vô cùng ngạc nhiên khi nàng buông một lớp áo xuống, sau đó chưa đủ, nàng lại kéo thêm lần nữa để lộ bờ vai nhỏ xinh và trắng nõn.

"Nàng đừng cởi nữa." Hàn Triều với thái độ đầy khó xử yêu cầu.

Hắn trước nay chưa từng thấy qua cảnh nữ nhân cởi đồ trước mặt. Nàng làm vậy là đang thách thức hắn.

"Ta... nóng lắm..." Tiểu Tinh dường như chưa hề tỉnh táo, tay vẫn kéo hết lớp áo xuống khỏi người.

Càng ngày càng thiếu vải. Cơ thể của nàng sắp bị cởi sạch rồi.

"Còn cởi nữa thì đừng trách ta." Hàn Triều như muốn nàng thức tỉnh, cố ý nhắc nhở.

Hắn dù gì cũng là giống đực, nàng đang cố tình khıêυ khí©h hắn phải không? Hắn cũng có cảm xúc, cũng có nhu cầu... nàng không sợ hắn ư?

"Thái tử, người đẹp quá. Ha, ha, ha. Muốn hôn hôn."

Gợϊ ȶìиᏂ một cách rõ ràng như vậy, Sở Hàn Triều sợ là... không kiềm chế được nữa rồi.

"Cái này do nàng khıêυ khí©h ta đấy."