Chương 27: Leo lên giường chưa?

"Không phải... nhưng anh nói gì tôi vẫn không hiểu."

Thấy tình hình chìm trong bế tắc, Mộ Thiên cuối cùng cũng hồi tưởng lại rồi kể một cách chi tiết:

"Một năm trước, tôi xuyên vào thân thể một người có ngoại hình lẫn tên y hệt, lúc đó còn ở biên giới nhưng tôi vẫn âm thầm cử người tìm kiếm cô. Tuy nhiên một năm qua tôi không thể tìm được tung tích gì về cô cả."

Tiểu Tinh không tin nổi vào tai mình, thái độ ngạc nhiên: "Anh đã ở đây 1 năm rồi ư?"

"Đúng."

Nàng cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhận thức được chuyện rất sai, vội giải thích: "Tôi chỉ mới tới đây hơn nửa tháng thôi. Sao anh tận 1 năm?"

"Hơn nửa tháng?" Mộ Thiên cũng bắt đầu hoài nghi.

Thời gian chênh lệch một cách rõ rệt... Thế này thì... Tiểu Tinh suy nghĩ trong chốc lát, bắt đầu hiểu ra:

"Xem ra chúng ta xuyên vào mốc thời gian khác nhau."

Mộ Thiên gật nhẹ đầu: "Tôi cũng nghĩ như cô."

Làm rõ xong vấn đề, nàng dần trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ bảo: "Tìm thấy anh tôi mừng quá. Ở đây không quen biết ai cả."

"Tôi cũng rất vui vì gặp cô. Nào, ngồi đi." Y chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt, đáp trả bằng một nụ cười hiếu khách.

Tiểu Tinh thuận thế ngồi xuống nhưng cái bụng đột nhiên kêu ọt ọt, nàng đưa tay xoa xoa vài cái rồi ngẩng đầu lên thăm dò: "Hình như... tôi hơi đói rồi. Anh có phải nên... mời tôi một bữa không?"

Dù gì Mộ Thiên giàu như vậy, cái vòng 10 tỷ cũng không tiếc thì một bữa ăn nhẹ chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Đúng như nàng đoán, y gật đầu vui vẻ: "Yên tâm đi. Để ta gọi người đem đồ ăn lên đãi cô."

Chỉ một lát chờ đợi, trên bàn đã được bố trí hơn sáu món ăn được bày trí đẹp mắt, còn có thêm một bình rượu nhỏ.

"Wow, nhiều đồ ăn thật." Tiểu Tinh mắt sáng loá lên khi nhìn thấy.

Mộ Thiên cầm lấy bình nữ nhi hồng trên bàn, tiện tay rót vào chén của nàng đầy ắp là rượu: "Nào, ăn mừng vì gặp được cô, uống với tôi vài chén đi."

Tiểu Tinh chớp chớp mắt, vì tâm trạng thoải mái khi gặp được người quen nên cũng không ngần ngại cất tiếng: "Ô cê luôn. Uống thì uống."

Cả hai người đều uống trọn chén rượu, không chừa một giọt nào. Đến phiên nàng gắp thức ăn, vừa bỏ vào miệng nhai được mấy miếng thịt thì Mộ Thiên đã tiếp tục mở lời: "Mà, sao cô vào được hoàng cung tìm tôi? Có ai bảo lãnh à?"

Nàng vừa nhai vừa nói: "Tôi tranh thủ làm xong hết mọi việc buổi sáng, bây giờ thì dành thời gian trốn đi tìm anh đó."

"Việc gì?"

"Thì... tôi là cung nữ riêng của thái tử điện hạ."

"Cung nữ... riêng?" Vẻ mặt của Mộ Thiên bỗng trở nên bất ngờ.

"Đúng. Có gì lạ sao?"

Y dường như có chút hoang mang, bắt đầu chăm chú ngắm nàng như đang đánh giá câu chuyện rồi từ từ nêu lên suy nghĩ của mình: "Tôi nghe nói thái tử không biết yêu đương là gì, sao đột nhiên thu nhận cô vậy? Không phải là cô gạ gẫm thái tử đó chứ?"

Ơ... Hay à nha!

Sao anh ta dám nghĩ mình như vậy!

Nàng buông đôi đũa xuống, bờ má phồng lên vì tức giận: "Này nha, tôi không có..."

"Thật không?" Y bán tin bán nghi.

Sao con người này không tin tưởng ai hết vậy chứ? Nàng bó tay, tự tìm câu khác bào chữa: "Anh biết chuyện chiếc vòng không?"

"Chiếc vòng, phải rồi. Cô còn giữ nó đúng không? Tôi tìm cô bấy lâu là để trở về hiện đại đó. Mau đưa cho tôi xem đi."

Nàng tặc lưỡi một cách hụt hẫng: "Tôi rất tiếc, chiếc vòng không ở chỗ tôi."

"Vậy thì ở đâu?"

"Chỗ hoàng thượng đó."

Mộ Thiên bị thêm một pha kinh hồn bạt vía nữa, thái độ hoảng hốt: "Cái gì? Sao nó ở đó? Cô làm gì bất cẩn bị tịch thu rồi à?"

Tiểu Tinh lắc đầu phủ nhận ngay: "Không. Nó tự chui vào, làm sao tôi biết được."

"Vậy... cô tìm tôi vì muốn cùng đi trộm nó à?"

Đúng là con người chuyên gieo tiếng xấu cho người khác. Nàng hằm hằm quát: "Anh điên rồi. Cung của hoàng thượng đó. Muốn chết hay gì?"

"Thế thì còn cách nào khác? Không có nó làm sao chúng ta quay về?"

"Bởi vậy tôi mới hỏi anh biết chuyện cái vòng không."

Mộ Thiên day day trán, cảm thấy chuyện này hơi căng. Y dứt khoát đề nghị: "Cô kể thử đi. Chiếc vòng có vấn đề gì?"

Nàng đành phải đem sự thật từ đầu đến cuối thuật cho y nghe: "Chiếc vòng tay đó... tên là Thạch Nhã Lưu Ly, chỉ được truyền tặng cho thái tử phi vào năm Thiên Tuế thôi."

"Thiên Tuế... là năm nay?"

"Đúng vậy."

"À, ta hiểu rồi. Vậy cô tiếp cận thái tử... là để lấy được chiếc vòng sao? Đến bước leo lên giường chưa?" Y chợt ngộ ra điều gì đó.

Tiểu Tinh đang bình thường bỗng phụt hết rượu ra ngoài, nàng nhăn mặt, phản ứng gay gắt: "Gì mà leo lên giường chứ. Tôi không có tiếp cận thái tử hay có ý quyến rũ hắn, làm vậy thất đức lắm."

Tiểu Tinh đã suy nghĩ kỹ, bởi không muốn làm trapgirl nên mới chần chừ cho tới bây giờ. Nếu nàng là người xấu, chắc cũng làm chuyện không có đạo đức như vậy từ lâu rồi. Chỉ tiếc nàng lại là người tốt. Biết phải làm sao?

Không ngờ Mộ Thiên phản bác càng dữ dội hơn: "Thất đức gì chứ? Cô biến mất, cùng lắm hắn buồn mấy ngày rồi đi tìm người khác. Trên đời làm gì có đàn ông nhất kiến chung tình."