Chương 26: Nàng ái mộ hắn rồi?

Sở Hàn Triều ngồi ở chiếc bàn ngoài vườn thư giãn đọc sách vừa nhâm nhi chén trà hoa cúc. Bên cạnh, Tiểu Tinh đang đứng quạt cho hắn nhưng cứ mải nhìn đi đâu khiến hắn cảm thấy rất kỳ lạ, đành phải lên tiếng tò mò: "Nghĩ gì vậy?"

Nàng chợt dứt khỏi những dòng suy nghĩ luẩn quẩn, giật mình bảo: "Không có gì."

Hắn không hề tin, cau mày tra khảo: "Rõ ràng có tâm sự. Mau nói ra đi."

Nàng không biết phải diễn tả sao hết, thực sự rất phân vân: "Ta..."

Chuyện của Mộ Thiên... Nàng có nói hắn cũng đâu hiểu.

"Ta sẽ giúp nàng. Cứ nói với ta." Sở Hàn Triều rất tự tin khẳng định.

Hắn đã nhiệt tình như thế thì Tiểu Tinh cũng không muốn giữ trong lòng. Nàng phải tìm cách giải quyết, dù sao thái tử cũng có quyền lực, chắc sẽ giúp được, vì vậy quyết định hỏi hắn: "Thái tử, Người có từng nghe qua cái tên Mộ Thiên chưa?"

"Mộ Thiên?" Sở Hàn Triều trông như đang hồi tưởng.

"Ưʍ."

"Là Mộ tướng quân sao?" Hắn đã nhớ ra.

Lâm Tiểu Tinh vô cùng ngạc nhiên. Tưởng không có khả năng... mà ai ngờ. Nàng tròn mắt: "Người đó thực sự tồn tại sao?"

"Mộ Thiên là tướng quân của Sở Quốc, hắn đã đóng góp rất nhiều công lao cho đất nước của ta."

"Thái tử đang nói sự thật sao?" Nàng vẫn không tin được điều mình nghe.

"Đúng." Hắn gật đầu: "Nhưng nàng nhắc tới hắn làm gì? Tìm hắn có việc gì sao?"

"Khoan đã... Nhưng tại sao Yến tiệc lần trước ta không hề thấy hắn?"

"Nàng biết hắn?" Sở Hàn Triều bấy giờ mới dần mất bình tĩnh, dường như khi nàng nhắc đến nam nhân khác hắn liền khó chịu.

("Là bằng hữu của ta thôi..."

"Nàng là người từ thế giới khác tới, làm sao có thể quen được hắn?"

Đương nhiên đây chỉ là tưởng tượng của Lâm Tiểu Tinh.)

Không ổn, không ổn. Nếu như nói quen biết hắn kiểu gì cũng sẽ bị nghi là gián điệp. Đành kiếm một cái cớ khác vậy.

"Ta..." Nàng nên giải thích sao đây? Đâu thể khai thật nàng ở thế kỉ 21 chạy tới? Mộ Thiên cũng vậy. Thái tử biết chuyện... không cho nàng quay về nữa thì sao?

Sát khí bên cạnh hằm hằm, Tiểu Tinh bí quá đành bịa chuyện: "À, hôm qua Vi Vi kể cho ta nghe nên ta hơi tò mò về hắn thôi."

"Vậy à? Có cần gặp không?"

"Không. Không cần đâu... Thái tử, không cần phiền người như vậy." Nàng bối rối vô cùng. Làm sao đây...

"Hay là nàng ái mộ hắn rồi?" Sở Hàn Triều nghi hoặc quan sát.

Cái gì mà ái mộ chứ? Cái con người này trí tưởng tượng thật là phong phú. Tức chết đi được.

"Ta không có." Mặt nàng chỉ có một màu xám xịt.

Thấy vậy, cảnh tượng như dừng khoảng vài giây, có vẻ như hắn cũng đã chịu tin nàng: "Không có thì tốt." Nói rồi, hắn nâng nhẹ chiếc cằm thon gọn của nàng, mỉm cười: "Nàng không được phép ái mộ ai ngoài ta."

Tiểu Tinh đẩy vội bàn tay đó xuống: "Gì chứ, người nghĩ người là ai."

"Là thái tử của nàng."

"Ngươi..."

"Còn nếu nàng ái mộ hắn thì ta có một tin vui cho nàng, nghe nói hai hôm nữa hắn sẽ rời biên giới trở về kinh thành, nếu nàng thích thì có thể đi gặp."

Hai hôm nữa? Người đó sẽ trở về ư? Đây đúng là một tin tốt. Nhất định phải tìm gặp để xem thử, anh ta có đúng là Mộ Thiên mà nàng cần tìm hay không.

Nhưng nàng chỉ có thể nói lời bịa đặt: "Ta không có. Thái tử ở đây đi, trà nguội rồi, ta đi bơm thêm nước cho người."

Dứt câu, chân nàng nhanh thoăn thoắt đem bình trà đi khỏi đó, vừa bỏ chạy vừa thấy nhẹ nhõm trong lòng. May quá. May mà mình thông minh.

***

Ở chiếc bàn ngay hoa viên phủ tướng quân, một nam nhân đang ngồi đọc binh pháp. Không lâu sau tên thị vệ mặc đồ đen chạy tới, cúi đầu kính cẩn nói với nam nhân kia: "Tướng quân, vừa bắt được một thích khách."

"Thích khách?" Nam nhân đặt cuốn binh pháp xuống, vẻ mặt tò mò: "Hoàng cung mà cũng có thích khách?"

Vi Bảo lắc đầu: "Thuộc hạ cũng không biết nàng ta là ai. Chỉ luôn miệng bảo quen biết người."

"Cô ta leo rào vào sao?"

"Vâng."

"Giải lên đây."

"Rõ."

Lâm Tiểu Tinh theo bước chân của Vi Bảo, từ xa trông vào đã thấy một bóng người ngồi ở chiếc bàn ngay lối đi của hoa viên, gương mặt tới dáng vóc nàng đều cẩn thận nhìn, chợt bịt miệng lại vì ngạc nhiên.

Đó... thực sự là Mộ Thiên, giống y hệt.

"Tướng quân. Cô ta tới rồi."

Nàng chớp mắt liên tục, vẫn đang mong chờ y sẽ nhận ra mình.

Ở cự ly gần này mới chắc chắn, quả thực đó là Mộ Thiên mà.

Mộ Thiên đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên, khi nhìn nàng, đôi mắt bỗng sáng rực. Dường như hai người họ đã hiểu thấu tâm ý của nhau.

Đột nhiên, y phẩy tay với Vi Bảo: "Ngươi lui ra đi."

"Rõ."

Thái độ đó chính là nhận ra ta là ai rồi sao?

Chờ cho thị vệ của mình đi khỏi, Mộ Thiên lúc này mới lên tiếng: "Cô chính là Lâm Tiểu Tinh tôi biết đúng không?"

"Đoán xem?" Lâm Tiểu Tinh làm vẻ mặt thách thức.

Biểu cảm của y dần chuyển sang mừng rỡ. Quả nhiên là phong cách của nàng. Nhưng hình như y vẫn có chút đề phòng, chắc do sống ở cổ đại quá lâu rồi, y đảo mắt qua về suy nghĩ, có chút chần chừ: "Lâm Tiểu Tinh có một vết sẹo mới lành ở chân. Cô có không?"

Khuôn mặt này còn nhầm đi đâu được chứ? Đúng là con người cẩn thận.

Nàng thở một hơi: "Đại ca à, ta bây giờ ít nhiều cũng đang ở hoàng cung, đâu tùy tiện cho người khác xem chân được." Và tiếp tục lên giọng: "Chăm sóc trong viện cả tuần mà quên giọng tôi rồi sao?

"Quả nhiên là cô." Mộ Thiên vui vẻ nói: "Tôi đang tìm cô, không ngờ cô tự tìm tới rồi."

"Tìm tôi? Tôi chỉ mới tìm anh một ngày đã thấy rồi. Anh tìm kiểu gì vậy?"

"Tôi đã tìm cô suốt một năm."

Cái gì? Một năm?

"Anh đùa tôi đúng không?" Tiểu Tinh không thể tin nổi điều đó.

"Tôi giống đang đùa cô không?"

Cái vẻ mặt nghiêm túc kia trông không giống đùa. Nhưng tại sao nàng tới đây nửa tháng, thời gian y tìm kiếm nàng lại tới một năm được chứ?

"Anh có thể nói rõ cho tôi hiểu hơn không?"

"Ngược lại tôi phải hỏi cô mới đúng, cô đã ở đâu một năm qua?"