Hắn nhíu mày: "Vợ của tôi tất nhiên phải ở bên tôi."
Mọi người dở khóc dở cười, tất cả đều cho rằng sau khi yêu tính cách của Giản Lê sụp đổ quá nghiêm trọng, mong anh rải ít cơm chó một chút, chú ý đến những người độc thân còn lại trong buổi gặp mặt này.
Đồng thời trong phòng phát sóng trực tiếp cũng vô cùng náo nhiệt, fan trước đây không biết Giản Lê và Bạch Thần cũng tham gia chương trình, sau khi bọn họ lên sân khấu, trải qua tuyên truyền của tổ tiết mục còn có sự tuyên truyền tự phát của cư dân mạng, trong khoảng thời gian ngắn nhao nhao tràn vào trong phòng phát sóng trực tiếp, vả lại bởi vì Giản Lê và Bạch Thần đột nhiên công bố mối quan hệ, số người xem trong phòng phát sóng trực tiếp không ngừng tăng lên.
[Ôi chúa, nữ vương bị hôn rồi, nữ vương ngoan quá có phải không, rõ ràng lạnh lùng đến không thể chịu nổi, nhưng khi được Giản ca ôm, cả người đều trở nên ngoan ngoãn, mềm mại như vậy.]
[A a a, tôi sắp bị nữ vương làm tan chảy rồi, các bạn có nhận ra không, khi Giản ca hôn nữ vương, nữ vương nhăn mày để Giản ca hôn, ngoan quá, đáng yêu quá, ôi trái tim của bà già này!]
[Tôi cũng phát hiện, nữ vương thật sự rất đáng yêu, ở trước mặt Giản ca quả thực là biến thành một người khác, mềm mại đáng yêu muốn chết, rất muốn ôm về nhà giấu đi.]
[2333, hình tượng của Giản ca đã bị phá hủy đến tận vũ trụ, rõ ràng trước đây luôn là một người lạnh lùng ai cũng kiêng dè, giờ đây toàn bộ cơ thể từ trên xuống dưới đều đang phô diễn ra một tên lưu manh?]
……
Sau khi nhận được thẻ gợi ý, Bạch Thần và Giản Lê bị tổ tiết mục lấy đi điện thoại di động và ví tiền trên người, sau đó cầm theo hai mươi tệ do nhóm chương trình tài trợ và xuất phát, hai mươi tệ này là chi phí cho cả hai trong một ngày, bao gồm ăn uống và đi lại.
Đồng thời, nhóm fan hùng hậu và fan cp của hai người sau khi mọi người tách ra, cũng trả phí để vào phòng phát sóng trực tiếp riêng của hai người.
"Quân bất kiến, Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai. Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.* A Lê, đây là ý gì?"Bạch Thần nhìn vào câu thơ trên thẻ gợi ý, cảm thấy hơi bối rối. Bạch Thần trước đây không tham gia chương trình này, cũng ít khi chơi game, cho nên trong khoảng thời gian ngắn tư duy hoàn toàn không thể đuổi kịp.
(*君不见,黄河之水天上来,奔流到海不复回 - Bạn chẳng thấy sao: nước sông Hoàng Hà từ trên trời rơi xuống
Chảy băng băng ra bể không bao
giờ trở lại. Trích TƯƠNG TIẾN TỬU - Lý Bạch)
Giản Lê nửa ôm Bạch Thần, cằm đặt trên vai Bạch Thần, anh suy nghĩ một hồi, sau đó đưa tay che thẻ manh mối trên tay Bạch Thần: "Cái này chờ một chút rồi nghĩ, chúng ta đi kiếm chút tiền trước.
Tổ tiết mục chỉ cho hai mươi tệ, không nói đến tiền xe, chỉ là ăn cơm, trong mắt Giản Lê đã hoàn toàn không đủ, hai mươi tệ tuy rằng cũng có thể ăn cơm, nhưng ngẫm lại liền biết mùi vị khẳng định không đủ ngon, cho dù đang ghi hình chương trình, Giản Lê cũng hoàn toàn không muốn Bạch Thần chịu khổ.
Bạch Thần ngoan ngoãn nghe theo ý kiến của Giản Lê, đi theo phía sau Giản Lê.
Giản Lê nghĩ cách kiếm tiền, sau đó tính toán sơ bộ chi phí đi xe, rồi dẫn Bạch Thần đi chen chúc lên xe buýt.
Đi taxi quá đắt, hai mươi tệ tiền hoàn toàn không đủ để đến nơi hắn muốn đến.
10h sáng, xe buýt rất vắng vẻ, chỉ có khoảng mười hành khách, lúc Giản Lê mang theo Bạch Thần và hai người quay phim đi lên vẫn còn có mấy chỗ trống.
Trả tiền xe xong, Giản Lê và Bạch Thần không quan tâm đến những ánh mắt tò mò trên xe, đi đến chỗ trống phía sau xe ngồi xuống.
Bạch Thần vừa định ngồi xuống bên cạnh Giản Lê, đã bị Giản Lê ôm lấy eo, cánh tay trên lưng dùng sức một cái, Bạch Thần liền ngã vào trong ngực Giản Lê, ngồi ở trên đùi Giản Lê.
"Bảo bối, ngồi chỗ anh, chúng ta để lại chỗ cho chú quay phim." Giản Lê thẳng thắn nói.
Bạch Thần quay đầu nhìn toa xe còn rất nhiều chỗ trống, sau đó yên lặng ôm lấy cổ Giản Lê, cả người rúc vào trong ngực Giản Lê, ngoan ngoãn không chịu được.
Hai chú quay phim bên cạnh không nói gì liếc mắt nhìn nhau, im lặng đặt máy quay vào chỗ, mà vị trí bên cạnh Giản Lê nói là để lại cho chú quay phim nhưng vẫn trống không.
Bọn họ muốn quay phim Bạch Thần cùng Giản Lê, làm sao có thể ngồi vào bên cạnh hai người, cách gần như vậy, ống kính đều ấn ở trên mặt hai người, còn quay thế nào, muốn ăn đậu hũ nữ vương muốn show ân ái thì nói thẳng!!!
[ Giản ca, anh thật sự suy nghĩ thay người khác a, để lại một vị trí cho chú quay phim, ha ha ha, để lại một vị trí cho chú quay phim, cái cớ này thật sự không muốn châm chọc.]
[A a a a, nữ vương thật ngoan, thật ngoan, cứ như vậy liền vùi ở trong ngực Giản ca, trước mặt mọi người, hai người cứ như vậy không biết xấu hổ, che mặt.]
[Nghe không, bảo bối, Giản ca gọi nữ vương là bảo bối, thật là làm tôi ngọt đến rụng răng, hơn nữa nhìn phản ứng của nữ vương, hai người phỏng chừng chính là xưng hô như vậy, quá ngọt ngào, hãy cho tôi thêm nhiều thức ăn cho chó nữa!]
[Giản ca, anh có can đảm ôm, có can đảm hôn đúng không, hãy cho một nụ hôn Pháp, đừng ngại.]
[Có lẽ mọi người trên xe buýt đều bối rối, làm sao lại có kẻ như vậy, công khai thể hiện tình yêu trên nơi công cộng, ôi, tại sao tôi không có trên chiếc xe buýt đó, ghen tị với những người trên xe.]
[Thấy biểu tình trên mặt Giản ca không, quả thực quá đắc ý, còn có nữ vương thật sự rất mềm rất đáng yêu, cứ như vậy nghe Giản ca lừa dối, nữ vương cậu mau tỉnh lại, Giản ca chính là muốn ăn đậu hũ của cậu.]
[Mẹ ơi, thức ăn cho chó này ngon quá, mẹ hỏi tôi vì sao không ăn cơm, đều bị nữ vương cùng Giản ca đút cơm chó no chết rồi!]