Gió bắt đầu nổi lên từ nửa đêm, tiếng thiết kỵ dồn dập khiến chim chóc kinh hãi, tiếng đao kiếm va chạm, ánh lửa bùng lên chiếu rọi cả Hoàng đô sáng rực.
Khoảnh khắc trước đó, Vệ Tường vẫn còn đang ở trong mộng.
Trong khuê các, lò xông hương đốt trầm hương hoa lê, làn khói mỏng lạnh lẽo mang theo hương thơm ngọt ngào, cuối giấc mộng dường như đang có một trận mưa lê hoa xuân.
Tại Thanh Lê Uyển, giờ Hợi vẫn luôn yên ổn và tĩnh lặng.
Ánh sáng chập chờn trên bình phong thùy hoa, bỗng nhiên “bộp” một tiếng, chậu đồng trước cửa bị ai đó hoảng loạn làm đổ.
“Tiểu thư, xảy ra chuyện lớn rồi!” Mặt nha hoàn đầy nước mắt, hoảng hốt xông vào.
“Tiểu thư, phản quân... Đã vào thành rồi!”
Giấc mộng đột ngột chấm dứt, tiếng kêu kinh hoàng này khiến thiếu nữ đang ngủ nông trên giường giật mình chống nửa thân trên dậy. Mái tóc đen nhánh đổ xuống như thác nước, trên gương mặt kiều diễm của Vệ Tường vẫn còn mang theo vẻ mơ màng, nàng ngây người dùng thủ ngữ ra hiệu cho nha hoàn: “Phản quân?”
“Phản quân từ đâu đến?”
Vừa buông tay xuống, Vệ Tường như đã dự đoán được điều gì đó, một cảm giác hoảng loạn ngấm ngầm lan tràn khắp tâm trí.
Không biết từ lúc nào, Kinh thành bắt đầu rộ lên những lời đồn đại rằng Tam Hoàng tử đã qua đời ba năm trước đã “sống lại”. Thậm chí có người còn nói, Tam Hoàng tử điện hạ Lý Triệt đã khởi binh ở Tây Bắc, mũi kiếm chĩa thẳng về Hoàng đô.
Ngai vàng vốn là vật trong túi của hắn.
Nếu không phải là chén rượu độc không hề đề phòng năm đó...
“Rầm” một tiếng, một tia sét xé ngang bầu trời, cắt qua màn đêm, cũng khiến khuôn mặt người ta sáng lên một mảng trắng bệch.
Pho tượng Phật ngọc trên bàn đầu giường lóe lên.
Chỉ trong tích tắc, nàng nhớ lại đêm mưa ba năm trước.
Vệ Tường nhớ đó là một ngày đông, gió bắc rít gào, nàng bưng chén rượu độc do Nhị Hoàng tử đưa, một mình bước vào tẩm điện của Lý Triệt lúc nửa đêm.
Thiếu niên đứng trước bàn án, dáng người cao gầy, phóng khoáng. Không biết hắn đang bận rộn điều gì, thấy Vệ Tường bước tới thì dừng ngay động tác trong tay.
“Nàng đến rồi.” Trên khuôn mặt vốn lạnh nhạt của Lý Triệt nở một nụ cười: “A Tường, sao hôm nay nàng lại đưa rượu thế?”
Ngày thường nàng đưa toàn là cháo lê đường phèn.
Vệ Tường đã không nhớ nổi, lúc đó mình đã vụng về bịa chuyện với hắn như thế nào, chỉ nhớ đêm đó tiếng mưa rơi tí tách, từng giọt từng giọt đập vào rèm trúc. Hạt mưa trên tóc mai nàng vẫn chưa khô, không biết đã qua bao lâu... Cuối cùng, nàng ngây dại quỳ gục bên chân Lý Triệt.