Chương 5.1: Oan gia ngõ hẹp

Lý Diên Khánh không biết có nên kinh động người này hay không. Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân dồn dập truyền đến, chỉ thấy Lý Đại Khí bước ra từ cổng vòm ở hành lang bên cạnh, tự lẩm bẩm: “Kỳ lạ, người đâu mất rồi?”

“Khánh nhi, Tứ thúc con không có ở đây. Chúng ta cứ bái trước đã, lát nữa rồi thắp hương sau!”

Tiếng nói của Lý Đại Khí làm kinh động đến người đàn ông trung niên trong Chính đường. Hắn vội vàng nhét chiếc hồ lô vào trong lòng, tay chân luống cuống đặt bình rượu về lại chỗ cũ. Cánh cửa kêu kẽo kẹt một tiếng, Lý Diên Khánh bước vào.

Lý Diên Khánh cứ coi như chưa nhìn thấy gì cả, quay lại nói với phụ thân: “Phụ thân, trong Chính đường có người kìa!”

“He he, làm ta giật mình! Thì ra là Khánh nhi, đã lâu không gặp.” Người đàn ông trung niên thầm thở phào nhẹ nhõm, thì ra chỉ là tên ngốc nghếch này.

Lý Đại Khí cũng bước vào, hắn vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói: “ta tìm khắp nơi không thấy ai, thì ra Tứ đệ ở ngay trong Chính Đường!”

Người đàn ông này tên là Lý Đại Quang - em họ của Lý Đại Khí - cũng là một người đọc sách. Hắn là người khôn khéo, có mối quan hệ rộng rãi trong gia tộc, mặc dù không xuất thân từ dòng chính Lộc Sơn chi nhưng lại được tộc trưởng đối đãi khác hẳn, giao cho hắn phụ trách coi giữ từ đường họ Lý.

Lý Diên Khánh lúc này mới nhìn rõ được diện mạo của hắn. Thực ra hắn vẫn rất trẻ trong mắt cậu, nhiều nhất cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi nhưng râu tóc đã bạc nửa đầu rồi, nhìn cứ như người trung niên ngoài năm mươi tuổi.

Mặc dù râu tóc đã hoa râm một nửa nhưng bộ râu dưới cằm dài đến một thước, phiêu phiêu dật dật lại toát lên vài phần tiên phong đạo cốt.

Dáng người hắn cao lớn, mặc chiếc áo choàng lớn trắng như tuyết được làm rất tinh xảo. Mỗi cử chỉ đều mang khí chất ôn tồn nho nhã giống như một đạo sĩ luyện đan dưỡng sinh trong từ đường. Điều này hoàn toàn trái ngược với Lý Đại Khí thân hình gầy gò, mặc áo vá vai.

Lý Đại Quang thấy Lý Diên Khánh không dập đầu chào mình, trong lòng hơi khó chịu bèn hỏi Lý Đại Khí: “Đại Khí, hôm nay sao ngươi lại đến?”

“Khánh nhi đã hoàn toàn hồi phục, hôm nay đặc biệt đến đây bái tạ tiên nhân đã che chở.”

“Đương nhiên là phải thế!”

Lý Đại Quang liếc mắt nhìn Lý Diên Khánh một cái rồi kéo Lý Đại Khí ra một bên cười như không cười hỏi: “Có lẽ ta không nên hỏi nhưng Khánh nhi trông rất thông minh đấy chứ! Sao mọi người lại gọi nó là Nhị Đần?”

Lý Đại Khí cười khổ một tiếng: “Trước đây đúng là hơi ngốc nhưng nhờ tổ tiên phù hộ Khánh nhi đột nhiên sáng suốt ra.”

“Ồ! Té ra là như vậy.”

Phụ thân và thúc phụ trốn sang một bên thì thầm to nhỏ còn Lý Diên Khánh lại tò mò quan sát khắp nơi Chính đường khá đồ sộ này.

Chính Đường từ bên ngoài nhìn vào không tính là cao nhiều nhất là ba tầng lầu nhưng từ bên trong nhìn lại có vẻ vô cùng cao lớn. Nó có cấu trúc hoàn toàn bằng gỗ, trên xà nhà khổng lồ có mấy tấm rèm dài buông xuống. Bên cửa sổ phía Bắc chất đống mấy chục cái bàn, xem ra từ đường cũng thường xuyên tổ chức tiệc tùng.

Ở giữa chính là “tháp linh vị”, thực chất là một khám thờ lớn bằng gỗ cao hai tầng lầu, chiếm gần hết Chính đường. Bên trên bày san sát bài vị tiên nhân của 4 chi Lý thị, tầng tầng lớp lớp hướng lên trên như một ngọn bảo tháp, chứa hơn một trăm bài vị.

Lý Diên Khánh phát hiện điểm kỳ lạ ở tầng cao nhất. Thông thường, tầng trên cùng chỉ có một linh vị bài, đó là tổ tiên đời thứ nhất được thờ cúng trong từ đường gia tộc. Tộc họ Lý cũng không ngoại lệ, quả thật có một bài vị ở trên đỉnh, được đặt ở chính giữa tất cả các bài vị khác, tôn lên địa vị tổ tiên đầu tiên của nó.

Nhưng bên trên bài vị này lại có một bài vị còn lớn hơn, dường như được làm bằng gỗ tử đàn rất quý hiếm. Nó được đặt nghiêng ở vị trí ngoài cùng. Điều khiến Lý Diên Khánh cảm thấy kỳ lạ là trên bài vị này hoàn toàn không có một chữ nào, cứ như là một bài vị dự phòng dư thừa. Nhưng một trực giác mách bảo Lý Diên Khánh rằng đó mới là tổ tiên thật sự của gia tộc họ Lý.

“Khánh nhi đang nhìn gì thế?” Lý Đại Khí bước lên hỏi.

“Con đang nhìn tầng cao nhất. Phụ thân, tổ tiên chúng ta là người làm quan sao?”

Lúc này Lý Đại Khí mới nhớ ra đây là lần đầu tiên con trai mình đến từ đường sau khi tỉnh táo trở lại, trước đây mỗi lần đến là lại luồn xuống gầm bàn tìm đồ ăn. Thật hiếm thấy khi con trai lại chủ động hỏi về tiên tổ.

Một cảm giác trách nhiệm mạnh mẽ khiến Lý Đại Khí thấy cần thiết phải kể cho con trai nghe về lịch sử huy hoàng của tổ tiên.

Hắn chỉ vào bài vị ở chính giữa tầng cao nhất nói: “Con thấy không, đó chính là ông tổ đầu tiên của chúng ta. Ông từng giữ chức Hữu Lĩnh Quân Vệ Đại Tướng quân dưới thời Thái Tổ của triều đại này. Tòng Phổ là tên húy của ông nhưng tên ban đầu là Tòng Khiêm. Ông có bảy người con trai, trong đó người con trai thứ ba (con của thϊếp) của ông di cư đến huyện Thang Âm, Tương Châu vào thời Thái Tông, người này lại có bốn người con trai, từ đó hình thành nên bốn chi của chúng ta ngày nay.”

Lý Diên Khánh lúc này mới biết, ông tổ của mình lại là một Đại Tướng quân triều Tống. Tuy nhiên, cậu dường như có biết đến người tên Lý Tòng Khiêm này. Lý Diên Khánh trầm tư một lát, cuối cùng cũng nhớ ra Lý Tòng Khiêm là nhà thơ và nhà thư pháp vào những năm đầu triều Tống hơn nữa còn là em ruột của Đường Hậu Chủ Lý Dục.

“Vậy thì, bài vị không có chữ ở tầng cao nhất kia là của ai?” Lý Diên Khánh chỉ vào bài vị che che đậy đậy kia hỏi.

Lý Đại Khí lúc này mới nhìn thấy bài vị không có chữ ở trên đỉnh, hắn lập tức kinh hãi, vội vàng hỏi: “Lão Tứ, tại sao linh vị của Đại Tổ lại bị mang ra ngoài?”

“Ngươi quên rồi à? Ngày mốt Lộc Sơn chi phải cúng tế tổ tiên, tộc trưởng liền lấy nó ra. Vốn dĩ định ngày mai mới lấy ra nhưng ngày mai giờ giấc không tốt, cho nên trưa nay đã bày lên rồi. Tộc trưởng còn đặc biệt dặn dò ta, hai đêm nay phải ngủ trong Chính đường, canh giữ nó cẩn thận.”

“Nói bậy!”

Lý Đại Khí vô cùng bất mãn nói: “Theo tộc quy, chỉ khi đại tế mười năm một lần mới được phép lấy ra. Bây giờ chỉ là lễ cúng nhỏ của Lộc Sơn chi, tộc trưởng sao có thể…”

Lý Đại Quang bĩu môi, nói với vẻ không cho là đúng: “Chuyện này ta không biết. Dù sao nó cũng đang nằm trong tay tộc trưởng, tộc trưởng muốn cúng tế tổ tiên, ai quản được cơ chứ!”

Lý Diên Khánh tò mò hỏi: “Phụ thân, vậy rốt cuộc đó là bài vị của ai ạ?”

Lý Đại Khí hơi khó xử, một lúc lâu sau mới nói: “Cái này… đợi con lớn rồi ta sẽ nói cho con biết, bây giờ phụ thân vẫn chưa thể nói được.”

“Chuyện này có gì mà không nói được!”

Lý Đại Quang có chút bất mãn với thái độ chỉ trích tộc trưởng của Lý Đại Khí vừa rồi. Hắn ngồi xổm xuống, chỉ vào bài vị không chữ kia nói với Lý Diên Khánh: “Khánh nhi, đó mới là vinh quang thực sự của gia tộc chúng ta. Ngài là một người chí cao vô thượng. Con hiểu chưa?”

Lý Diên Khánh kinh ngạc vô cùng. Chí cao vô thượng chẳng phải chính là Hoàng đế sao? Ý niệm trong đầu cậu xoay chuyển cực nhanh: Chẳng lẽ là Lý Dục trong câu thơ “Tiểu lâu tạc dạ hựu đông phong” ư? Không thể nào, trong lịch sử Lý Dục không có con nối dõi. Hơn nữa, bài vị của Lý Dục làm sao có thể đặt trên Lý Tòng Khiêm được, thông thường chỉ có bài vị của phụ thân mới được đặt ở trên.

Lý Diên Khánh đã đoán được người này là ai, chính là Lý Cảnh, phụ thân của Lý Dục và Lý Tòng Khiêm. Hai ngày trước, Lý Diên Khánh vừa hay đọc được bài thơ do ông viết trong chồng sách phụ thân cậu mượn được. Lý Diên Khánh không khỏi buột miệng nói: “Thì ra ông chính là Lý Cảnh đã viết bài thơ “Tiểu lâu xuy triệt ngọc sênh hàn”!”