Chương 1.3: Mưa thu

“Phúc Nhi, làm ơn rủ lòng thương, tặng con chồn vàng này cho ta đi!”

“Nói nhảm!”

Thằng nhóc béo hét lớn: “Đánh hắn cho ta!”

Ba đứa nhóc ác ôn ném những cục bùn đã chuẩn bị sẵn về phía hắn. Lý Đại Khí trở tay không kịp bị bùn lầy bắn tung tóe khắp mặt khắp người. Trong một cục bùn lầy kia không ngờ lại bọc một viên đá nhọn. Nó đập trúng trán hắn, máu tươi tức khắc ồ ạt chảy ra.

Trán Lý Đại Khí đau nhói chỉ cảm thấy choáng váng hoa mắt. Hắn hoảng loạn rối bời nhưng vẫn không đành lòng bỏ con chồn vàng xuống nên dùng tay ôm trán, vội vàng chạy trốn vào trong làng.

“Đồ khốn, mau bỏ Hoàng Đại Tiên xuống!”

Ba đứa nhóc ác ôn không chịu buông tha, đuổi theo Lý Đại Khí không ngừng nghỉ, cứ thế vơ lấy bùn lầy đá sỏi dưới đất ném thẳng, đập mạnh vào lưng hắn.

Nhà của Lý Đại Khí nằm ở góc tây nam của làng, có một bức tường rào nửa người bằng cành cây và đất bùn bao quanh một cái sân nhỏ. Trong sân chỉ có ba gian nhà tranh xiêu vẹo.

Căn phòng diễn tả một cách sinh động ý nghĩa của thành ngữ “nhà chỉ có bốn bức tường trống”. Phòng không có cửa sổ, chỉ dùng một chiếu rách nát che gió chắn mưa nhưng ít ra còn có một cánh cửa gỗ ọp ẹp. Cả căn phòng chỉ có hai món đồ nội thất: ở góc phòng là một chiếc rương gỗ long não đã tróc hết sơn và trên chiếc giường đất là một cái bàn nhỏ có chân gãy được buộc lại bằng dây thừng gai dầu.

Lúc này, trên giường đất có một đứa trẻ đang ngồi khoanh chân, chăm chú đọc sách. Cậu bé chừng năm sáu tuổi, mặc một chiếc áo khoác da cừu cũ kỹ đã ngả màu vàng.

Đứa trẻ tóc búi chỏm, lông mày rậm đen, tay chân dài, tuy khuôn mặt chỉ khoảng năm sáu tuổi nhưng vóc dáng lại cao lớn vạm vỡ trông như một đứa trẻ bảy tám tuổi.

Bên cạnh cậu bé là một con chó đen vạm vỡ đang ngồi xổm, nước dãi chảy ròng ròng, đôi mắt nhỏ đen láy chăm chú nhìn nửa cái bánh rau trong chiếc bát sứt mẻ trên bàn nhỏ.

Nó thừa lúc chủ nhân không để ý, lén lút thò đầu về phía cái bánh rau. Mõm chó vừa chạm đến mép bát đã bị đứa trẻ một tay ấn lại: “Đã cho mày ăn nửa cái rồi, còn chưa chịu buông tha à!” Đứa trẻ dùng sách gõ nhẹ vào đầu chó, cười mắng.

Đại Hắc cúi thấp đầu, khẽ thút thít nhưng đôi mắt nhỏ vẫn nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng vào nửa cái bánh rau.

“Được rồi! Được rồi! Lại chia cho mày nửa cái nữa.”