Chương 1.2: Mưa thu

Ngôi làng tên là làng Lý Văn, có chừng ba bốn mươi hộ dân, một nửa trong số đó mang họ Lý hầu hết đều có quan hệ huyết thống gần hoặc xa.

Người đàn ông vừa đi tới cổng làng, đột nhiên vui mừng kêu lên một tiếng. Hắn nhìn thấy thứ gì đó dưới một gốc cây, đôi chân liền như trút bỏ túi chì nặng trĩu, chạy nhanh nhẹn lạ thường. Hắn chạy đến, nhấc một con chồn vàng đang thoi thóp từ dưới gốc cây lên. Con chồn này dài chừng hai thước (khoảng 66cm), bộ lông sáng bóng và còn nguyên vẹn.

“Ha ha, hai mươi đồng đã vào tay rồi!”

Lòng người đàn ông nở hoa sung sướиɠ, kích động đến mức xoay vòng tại chỗ.

“Lý Tróc Đao, đó là thứ bọn ta phát hiện trước, mau bỏ xuống!” Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh băng.

Tên của người đàn ông đương nhiên không phải là Lý Tróc Đao, hắn tên là Lý Đại Khí, tự Thành Tài. Lý Tróc Đao là biệt hiệu của hắn cũng là một cây gai độc đâm sâu vào tim hắn, bị người ta gọi sau lưng ròng rã năm năm trời.

Đương nhiên, không ai dám gọi là Tróc Đao ngay trước mặt hắn, mọi người thường gọi hắn là Đại Khí nhưng trẻ con vô ý thường vô tình nói ra những lời bàn tán sau lưng của người lớn.

Mặt mũi Lý Đại Khí không còn chỗ nào để giấu, giận dữ quay người lại. Đối diện hắn là ba đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi. Đứa cầm đầu là một thằng nhóc béo có vẻ mặt hung hăng, mặc chiếc áo chẽn lụa đen tốt, chân đi ủng da hươu, dáng vẻ hùng hổ, ngạo nghễ hệt như một con gà chọi béo ú nhỏ. Mặc dù toàn thân dính đầy hạt mưa nhưng trán nó lại lấm tấm mồ hôi, đầu bốc hơi nóng hầm hập.

“Thì ra là Phúc Nhi, hôm nay không phải đi học à?”

Khuôn mặt đang giận dữ của Lý Đại Khí lập tức chất đầy vẻ cười cợt, lưng hắn cũng theo bản năng cong xuống một vài phần. Thằng nhóc béo này là con trai của Đại quản gia Lưu Thừa Hoằng, hắn tuyệt đối không thể đắc tội.

Hai đứa trẻ nghịch ngợm phía sau cũng mang họ Lý, theo vai vế là cháu họ (cháu trai trong tộc) của hắn nhưng ánh mắt khinh miệt của chúng không hề có lấy nửa phần kính trọng cần có khi gặp bậc trưởng bối.

“Ta đi học hay không thì liên quan gì đến ngươi, mau bỏ cái thứ trong tay xuống, cút ngay!” Thằng nhóc béo này đã thể hiện trọn vẹn bộ mặt kênh kiệu của phụ thân nó.

Lý Đại Khí đã quen với những lời mắng mỏ này. Hắn lưu luyến nhìn con chồn vàng trong tay một cái. Trực giác mách bảo hắn con chồn vàng này hẳn là chiến lợi phẩm của Đại Hắc nhà mình, nó đáng giá hai mươi đồng tiền cơ mà! Bọn trẻ con này chắc chắn sẽ làm hỏng nó mất.