Chương 12: Khách đến nườm nượp

Lý Văn Hữu và Lý Đại Quang vừa đi khỏi, Hồ đại nương đã dẫn Tiểu Thanh Nhi vội vã bước vào sân.

“Khánh nhi, ta nghe nói một chuyện, tối qua con lập công lớn ở từ đường, có phải là thật không?”

“Tổ nương, từ đường là gì?” Tiểu Thanh Nhi còn nóng ruột hơn cả tổ mẫu, ra sức kéo vạt áo bà mà hỏi.

Lý Diên Khánh ngồi xổm xuống, cười tủm tỉm nói với cô bé: “Tiểu Thanh Nhi, từ đường là nơi thắp hương và đặt lễ vật, lúc tết đến thì phải dập đầu. Nhà muội cũng có mà!”

“Có phải là nơi đặt bài vị phải không?”

“Đúng rồi, chính là chỗ đó. Bài vị của nhiều nhà đặt chung lại một chỗ thì gọi là từ đường.”

Tiểu Thanh Nhi vỗ tay cười nói: “ Muội biết rồi! Chắc chắn ở đó có rất nhiều đồ ăn ngon. Bánh nhỏ nhị ca cho muội ăn có phải lấy từ từ đường ra không?”

Lưng Lý Diên Khánh lập tức toát mồ hôi lạnh. Con bé này vô tình nói ra sự thật rồi.

Cậu vội vàng giải thích: “Không phải đâu, bánh nhỏ đó là phụ thân ta mua của ông lão râu trắng ở thị trấn, ta đặc biệt để lại một miếng cho muội.”

Hồ đại nương như hiểu ra, vậy là tộc trưởng đến đây hôm nay chắc chắn là vì Khánh nhi lập công tối qua rồi.

“Khánh nhi, có cần gọi phụ thân con về không?”

“Chuyện đó thì không cần đâu, đại nương, con muốn bàn với đại nương một chuyện.”

Hồ đại nương xoa đầu cậu bé cười nói: “Nói đi! Xem đại nương có thể giúp gì được con nào?”

“Đại nương, tộc trưởng muốn sửa lại nhà cho nhà con, con có thể mượn gian nhà phía Tây của nhà đại nương ở vài ngày được không?”

Nhà Hồ đại nương lớn hơn nhà Lý Diên Khánh rất nhiều. Vợ chồng con trai bà ở chính phòng, Hồ đại nương ở một mình gian phía đông, còn gian phía tây bỏ trống dùng để chứa một số đồ lặt vặt.

Trong lòng Hồ đại nương rất kinh ngạc, tộc trưởng lại muốn sửa nhà cho nhà Đại Khí. Đứa nhỏ này có tiền đồ hơn phụ thân nó nhiều. Bà cười gật đầu: “Ta về dọn dẹp gian phía tây với mẫu thân Tiểu Thanh Nhi một lát, con cứ dọn sang ở đi!”

Đúng lúc này, ngoài cổng có người hỏi: “Đại Khí có nhà không?”

Lý Diên Khánh sững sờ. Đây là ai nữa đây?

Cổng sân đang mở. Một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi thò đầu vào cười hỏi: “Khánh nhi, phụ thân con có nhà không?”

Lý Diên Khánh không nhận ra người này nhưng Hồ đại nương thì biết, bà cười rất khách khí nói: “Thì ra là Bảo chính. Đại Khí đi huyện rồi, trong nhà chỉ có một mình Khánh nhi.”

Hồ đại nương gọi hắn là Bảo chính, Lý Diên Khánh lập tức biết hắn là ai. Người này tên là Lý Chân, là Bảo chính của thôn Lý Văn, cũng là người trong tộc họ Lý nhưng huyết thống hơi xa. Phụ thân cậu thường nhắc đến hắn nhưng giọng điệu không hề thân thiện, đôi khi còn hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Lý Bảo chính tìm phụ thân con có việc gì sao?”

Lý Chân đương nhiên biết Lý Đại Khí đã đi huyện, hỏi chỉ là một cái cớ mà thôi. Thực ra, hắn đến tìm Lý Diên Khánh.

“Khánh nhi, phụ thân con không có nhà cũng không sao, nói với con thật ra cũng giống nhau thôi.”

Lý Chân liếc nhìn Hồ đại nương, Hồ đại nương hiểu ý liền dắt Tiểu Thanh Nhi rời đi.

Trong lòng Lý Diên Khánh cũng biết rõ mười mươi, vị quan viên thôn chưa bao giờ đến nhà này hôm nay đích thân ghé thăm, chắc chắn là vì chuyện tối qua rồi.

“Cái ghế đẩu này là tộc trưởng vừa ngồi, Lý Bảo chính ngồi xuống nói chuyện đi!” Lý Diên Khánh mang một cái ghế đẩu lại cho hắn.

Lý Chân có vẻ hơi căng thẳng, trong mắt hắn có một nỗi lo lắng không thể che giấu. Hắn xua tay: “Con cứ ngồi đi! Ta không ngồi đâu.”

Lý Diên Khánh ngồi xuống nhìn hắn một cách kỳ lạ, trong lòng lại thầm nghĩ: Chẳng lẽ hắn ta cũng muốn mời mình lên đồng?

Lý Chân xoa xoa tay, nửa ngày sau mới ấp úng nói: “Chuyện là thế này, tối qua hai đứa phá phách nhà ta đã theo con trai của Lưu quản gia đến từ đường.”

“Thì ra hai đứa đó là con trai của Bảo chính!”

Lý Diên Khánh suýt nữa lỡ lời, vội vàng tiếp lời: “Con thấy tứ thúc bắt ba đứa trẻ nói là gây họa làm cháy từ đường. Con chỉ biết Lưu Phúc Nhi còn hai đứa kia thì ra là con trai của Bảo chính.”

Lý Chân ngượng ngùng gật đầu: “Hai đứa nghịch tử này từ nhỏ đã bị tổ phụ chúng nuông chiều đến hư hỏng, ở nhà phá phách vô pháp vô thiên, tối qua lại gây ra họa lớn.”

Thì ra hai anh em Lý Nhị và Lý Tam là con trai của vị Bảo chính này. Lý Diên Khánh lập tức hiểu hắn đến tìm mình để làm gì.

Cậu liền gãi đầu hỏi: “Chắc sẽ không có hình phạt gì đâu nhỉ! Dù gì cũng là trẻ con mà, nhiều nhất là bị đánh một trận thôi.”

Lý Chân cười khổ một tiếng, nếu đơn giản như vậy thì tốt quá rồi, hắn còn cần phải đến đây cầu xin Lý Diên Khánh sao?

Hắn lắc đầu: “Khánh nhi không biết đó thôi, tội đốt phá từ đường không được ghi rõ trong luật lệ gia tộc chính là vì tội này quá lớn, không ai dám đi đốt từ đường. Nếu phải xử phạt, nhẹ nhất cũng là đánh gãy một chân.”

“Nếu xử phạt nặng hơn thì sao?”

Lý Chân thở dài: “Nếu xử phạt nặng chính là cấm tham gia cúng tế. Đời này của hai đứa nhỏ sẽ coi như bỏ đi.”

Lý Diên Khánh không thèm đi cúng bái tổ tiên gì cả nhưng cậu hiểu ý Lý Chân là muốn mời mình lợi dụng thân phận Đại Tổ hiển linh để giúp hắn cầu xin tha thứ.

Lý Diên Khánh không hề phản cảm với Lý Nhị và Lý Tam. Ngoài việc nói chuyện hơi khó nghe thì ít nhất chúng không như Lưu Phúc Nhi chạy về nhà mách. Tuy nhiên, mỗi lần phụ thân cậu nhắc đến Lý Chân đều đầy giận dữ, khỏi cần nói, người này nhất định cũng đã ức hϊếp phụ thân cậu rất nhiều.

Lý Chân lại tiếp lời: “Khánh nhi có thể nói giúp tộc trưởng một tiếng được không, cố gắng để hai đứa nghịch tử của ta được xử phạt nhẹ nhất.”

Lý Diên Khánh không nói tiếng nào. Nếu là Hồ đại nương thì cậu sẽ tìm mọi cách giúp đỡ mà không cần phải cầu xin nhưng còn Lý Bảo chính này… Vì sao phụ thân cậu lại phản cảm với hắn đến thế?

Lý Chân đương nhiên biết không thể cầu xin người khác bằng tay không. Hắn lấy từ trong ngực ra một tờ giấy vàng nhàu nát đặt lên chiếc ghế đẩu nhỏ, cười lấy lòng: “Ba mẫu đất này là khế đất của nhà con trước đây phụ con đã bán cho ta. Bây giờ, ta sẽ không đòi tiền mà trả lại cho hai người. Coi như chút lòng thành của ta.”

Lúc này Lý Diên Khánh mới hiểu vì sao phụ thân mình cắn răng nghiến lợi khi nhắc đến người này, chắc chắn là vì ba mẫu đất tổ này. Cậu vẫn luôn thấy lạ là nhà người khác đều có vài mẫu ruộng đất, sao nhà cậu lại không có gì cả.

Nếu là một giao dịch công bằng, phụ thân cậu sẽ không hận hắn ta. Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó khiến phụ thân cậu canh cánh trong lòng.

Tuy nhiên, oan gia nên giải không nên kết. Người này là Bảo chính của thôn Lý Văn, gây thù với hắn tuyệt đối không phải hành động sáng suốt. Chỉ cần hắn trả lại đất, giúp hắn cũng không tệ.

Lý Diên Khánh liền nhặt lấy khế đất và cười nói: “Lý Bảo chính cứ trực tiếp đi tìm tộc trưởng đi! Cứ nói hai vị lệnh lang bị Lưu Phúc Nhi uy hϊếp, không dám không đi. Còn về phần con, con nguyện ý đứng ra bảo lãnh cho họ, thỉnh cầu tộc trưởng tha cho họ một lần.”

Lý Chân mừng rỡ khôn xiết. Hắn đã bị đại họa do hai con trai gây ra làm cho rối như tơ vò. Sáng sớm hắn đã đi cầu xin Lý Văn Quý nhưng Lý Văn Quý dù đồng ý xử nhẹ thì cũng là đánh gãy một chân, làm sao hắn nỡ?

May mắn thay vừa nãy Lý Đại Quang đã nói với hắn rằng, chỉ cần Khánh nhi này chịu mở lời cầu xin tộc trưởng, hai con trai hắn sẽ không sao. Lý Chân cũng đã nghe về chuyện tối qua, trong lòng hắn lập tức nhen nhóm một tia hy vọng.

Hắn chắp tay nói: “Đa tạ Khánh nhi giúp đỡ! Nếu Khánh nhi rảnh, chúng ta có thể cùng nhau đi ra trấn một chuyến không?”

Lý Diên Khánh đâu có tâm trạng đi cùng hắn ra trấn. Cậu lập tức quay vào nhà viết một tờ giấy nhỏ, đưa cho Lý Chân: “Người cứ đưa cái này cho tộc trưởng, ông ấy sẽ không truy cứu con trai người nữa.”

Lý Chân thấy Lý Diên Khánh không chịu đi cũng không còn cách nào khác, đành nhận lấy tờ giấy ngàn lần cảm ơn rồi rời đi. Tâm trạng Lý Diên Khánh lúc này thật sự rất sảng khoái. Tính trẻ con trỗi dậy, cậu ngồi vắt chéo chân rồi đắc ý la lớn về phía cổng: “Lý lão gia ở đây! Còn vị hương thân nào muốn ta phê giấy không, cứ đến đây!”

“Xin hỏi… huynh đệ Đại Khí có nhà không?” Ngoài cổng thật sự truyền đến một giọng nói vô cùng hòa nhã.

Quả đúng như câu tục ngữ nói: Nghèo ở chốn thị thành không người hỏi, giàu nơi rừng sâu có họ hàng xa.

Kể từ khi tộc trưởng đến nhà, vỏn vẹn nửa ngày đã có bốn tộc nhân đến thăm hỏi. Ngoài việc nhiệt tình bày tỏ sẵn lòng giúp đỡ Đại Khí chăm sóc đứa con trai ở nhà một mình, họ còn mang đến quà cáp gồm hai quả bí đỏ, một con cá muối và nửa bao đậu.

Lý Diên Khánh đã tặng hết những món đồ đó cho Hồ đại nương. Cậu không thể báo đáp được ân tình tặng than giữa trời tuyết của gia đình Hồ đại nương, đây chỉ là chút lòng thành của cậu mà thôi.

Chiều hôm đó, sân nhà Lý Diên Khánh lại trở nên nhộn nhịp. Dương Đại Quản gia của Lý phủ đã dẫn theo vài thợ hồ đến xem nhà. Đại Quản gia tên là Dương Thiện Dân, khoảng bốn mươi tuổi, ông ta có một cái cổ rất dài, đầu nhỏ thân hình lớn, đôi chân ngắn cũn. Ông ta mặc một thân đồ trắng, nhìn từ xa trông y hệt một con ngỗng trắng lớn.

Mặt Dương Đại quản gia luôn nở nụ cười quanh năm suốt tháng. Mặc dù sau lưng ông ta cũng có biệt danh “Hổ Mặt Cười” nhưng mọi người vẫn cảm thấy ông ta thân thiện hơn nhiều so với Lưu Thừa Hoằng mặt mày hung tợn.

Tuy nhiên, hôm nay tâm trạng Dương Đại Quản gia thật sự cực kỳ tốt, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng. Ông ta vốn là Tam quản gia, sau khi Lưu Thừa Hoằng bị đuổi đi tối qua, ông ta đã được lão gia đề bạt thành Đại Quản gia. Tôn Nhị quản gia từng ngồi trên đầu ông ta giờ đã thành cấp dưới.

“Khánh nhi, mười quan tiền này là của phụ thân con phải không? Ta đòi lại được từ chỗ Lưu Thừa Hoằng cho con rồi.” Dương Đại quản gia cười tủm tỉm vỗ vai Lý Diên Khánh, đặt một túi vải nặng trịch xuống chân cậu.