Lý Diên Khánh kinh hãi, không kịp phản ứng liền bị nó nhào tới đè ngã xuống đất. Chó ngao há cái hàm răng trắng hếu sắc nhọn ra cắn về phía mặt cậu.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, Đại Hắc gầm thét lao tới cắn một ngụm thật mạnh vào cổ chó ngao. Chó ngao đau đớn lập tức cắn trả. Lý Diên Khánh chớp lấy cơ hội, lật người lăn ra ngoài, đứng dậy chạy vài bước, vớ lấy con dao chặt củi bên cạnh đống củi.
Con chó ngao này có thể hình khổng lồ, lớn gấp đôi Đại Hắc trông giống như một con sói đỏ, hung hãn khác thường. Đại Hắc không thể đánh lại nó, bị nó đè dưới thân, cắn đến nỗi kêu thảm thiết “Chi! Chi!”
Lý Diên Khánh nhặt một khúc củi thô đập mạnh tới, trúng ngay đầu chó ngao. Chó ngao trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu như máu, “Áo!” một tiếng gầm vang, bỏ Đại Hắc lại nhào thẳng về phía Lý Diên Khánh.
Nhưng Lý Diên Khánh ra tay còn nhanh hơn nó. Chỉ thấy dao chặt củi lóe lên, một chân trước bay ra ngoài, máu tươi bắn tung tóe. Chó ngao kêu thảm một tiếng, thân thể lăn tròn ngã xuống đất. Lý Diên Khánh động tác cực kỳ nhanh nhẹn, một chân giẫm lên cổ nó, hai tay nắm chặt dao chém mạnh xuống. “Cạch!” Đầu bị chém mất một nửa, chó ngao giật giật hai cái trên mặt đất rồi không còn nhúc nhích nữa, máu tươi chảy lênh láng khắp nơi.
“Ranh con, dám gϊếŧ chó của ta!”
Từ ngoài sân, vài người tràn vào. Kẻ dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, béo tốt, mặt đen như đít nồi, râu tóc xù lên trông hệt như một con lợn rừng đứng bằng hai chân. Đôi mắt cá vàng lồi hẳn ra ngoài, những thớ thịt thừa trên mặt khiến ông ta trông đặc biệt hung tợn. Lý Diên Khánh liếc mắt một cái liền nhận ra ông ta là ai, không khác gì Lưu Phúc Nhi - con trai ông ta - được phóng đại lên.
Người này chính là Đại quản gia Lưu Thừa Hoằng của Lý phủ. Ông ta nghe nói Lý Đại Khí định đi huyện thành, sợ hắn chạy trốn quỵt nợ liền muốn đến uy hϊếp một chút. Không ngờ con chó ngao của ông ta lại chạy nhanh hơn một bước đã chết dưới tay ranh con này, khiến ông ta tức đến mức nổi trận lôi đình. Đôi mắt cá vàng lồi ra, ngọn lửa giận đang bùng cháy dữ dội.
Bốn tên gia đinh phía sau ông ta kinh ngạc nhìn chằm chằm đứa trẻ trong sân. Con chó ngao của quản gia ngay cả sói cũng dám chiến đấu lại bị một thằng nhóc gϊếŧ chết, đứa trẻ này thật lợi hại!
Trong lòng Lý Diên Khánh cũng hơi bối rối. Việc gϊếŧ chó vừa rồi là do một loại bản năng nhưng tốc độ chém xuống nhanh, ra dao gọn gàng dứt khoát, có vẻ rất có quy tắc. Lẽ nào trước đây cậu từng luyện võ?
Cậu bình tĩnh nhìn mấy vị khách không mời này, gọi lớn với Đại Hắc: “Đại Hắc, lại đây!”
Chân trước của Đại Hắc bị chảy máu, khập khiễng trốn sau lưng chủ nhân.
“Lý Đại Khí, tên chó má kia, cút ra đây cho ta!” Lưu Thừa Hoằng gầm lên hung ác về phía trong nhà.
“Phụ thân ta không có ở đây, tất cả cút ra ngoài!” Lý Diên Khánh đáp trả.
“Cút ra ngoài?”
Lưu Thừa Hoằng giận quá hóa cười, nhe răng cười rồi từng bước ép sát Lý Diên Khánh: “Ngươi gϊếŧ chó cưng của ta rồi, ngươi nghĩ thế là xong sao? Ngươi tính ăn nói với ta thế nào?”
Lý Diên Khánh thấy ông ta bước tới, đột nhiên xông lên, chém thẳng một nhát dao vào bụng béo tròn của ông ta. Nhát dao này cực kỳ nhanh, nếu không phải Lý Diên Khánh chỉ có ý cảnh cáo, Lưu Thừa Hoằng đã bị mổ bụng rồi.
Lưu Thừa Hoằng sợ đến biến sắc liên tục lùi lại mấy bước, hét lên với những kẻ xung quanh: “Phản rồi! Phản rồi! Bắt lấy đánh cho ta!”
Bốn tên gia đinh cầm roi và gậy vây quanh cậu từ bốn phía. Lý Diên Khánh tuy có ưu thế về tốc độ nhưng suy cho cùng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, làm sao có thể là đối thủ của bốn người trưởng thành?
Đúng lúc này, bên ngoài cửa đột nhiên có người gầm lên giận dữ: “Các ngươi ức hϊếp một đứa trẻ, còn muốn mặt mũi nữa không!”
Từ bên ngoài bước vào một tráng hán, tay cầm một cây gậy gỗ bạch lạp, chính là người hàng xóm Hồ Đại Thúc. Vừa nãy Hồ Đại Nương phát hiện có điều không ổn, vội vàng đi gọi con trai đến.
Bốn tên gia đinh đều nhận ra hắn, vội vàng rút lui, bảo vệ Lưu Thừa Hoằng. Một tên gia đinh ghé tai Lưu Thừa Hoằng nói nhỏ: “Hắn là Hồ Thịnh, biệt danh Tam Lang Liều Mạng. Hắn là người nổi tiếng cứng rắn.”
Lưu Thừa Hoằng đương nhiên biết Hồ Thịnh lợi hại, hắn đoán mấy tên thuộc hạ của mình không đánh lại người này. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Ta không đánh với ngươi. Chúng ta có lý đi khắp thiên hạ!”
Từ bên ngoài bước vào một người đàn ông to khỏe, tay cầm một cây gậy gỗ chính là người hàng xóm Hồ đại thúc. Vừa nãy Hồ đại nương phát hiện có điều không ổn, vội vàng đi gọi con trai đến.
Bốn tên gia đinh đều nhận ra hắn, vội vàng rút lui, bảo vệ Lưu Thừa Hoằng. Một tên gia đinh ghé tai Lưu Thừa Hoằng nói nhỏ: “Hắn tên Hồ Thịnh, biệt danh Tam Lang Liều Mạng. Hắn là người nổi tiếng cứng rắn.”
Lưu Thừa Hoằng đương nhiên biết Hồ Thịnh lợi hại, ông ta đoán mấy tên thuộc hạ của mình không đánh lại người này. Ông ta hừ lạnh một tiếng: “Ta không đánh với ngươi. Ta có lý lẽ, đi đâu cũng không sợ!”
Ông ta chỉ vào Lý Diên Khánh: “Thằng nhóc hỗn xược này gϊếŧ chó của ta, ta muốn tính sổ chuyện này với nó!”
Lý Diên Khánh giận dữ nhìn ông ta: “Ngươi thả chó xông vào nhà ta định cắn chết ta, ta mới là người phải tính sổ với ngươi!”
Hồ đại thúc xua tay, không để Lý Diên Khánh nói nữa. Hắn dùng thân mình che chắn cho Lý Diên Khánh: “Lưu quản gia , chúng ta đều là người hiểu chuyện, tuy rằng đánh chó phải nể mặt chủ nhưng chủ nhân lại không quản được chó nên chó đành phải chết thôi. Hơn nữa, đối phương chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi. Đi đến đâu ngươi cũng không thể nói lý được chuyện này. Ngươi nói có đúng không?”
Lưu Thừa Hoằng gật đầu: “Ngươi nói đúng, ta không nên so đo với một tên ranh con. Ta sẽ tìm phụ thân nó tính sổ.”
Lưu Thừa Hoằng rút từ trong lòng ra một tờ giấy, giơ lên và nói: “Đây là giấy nợ mà phụ thân nó đã viết. Giấy trắng mực đen còn có cả ấn tay, nợ Lưu Thừa Hoằng ta năm mươi quan tiền. Hắn nói trong vòng một tháng sẽ trả, hôm nay vẫn trong thời hạn một tháng, ta muốn hắn phải trả nợ ngay hôm nay!”