Chương 10: Huynh đệ bàn bạc

Còn chưa kịp đưa ra yêu cầu với tộc trưởng, Lý Diên Khánh đã vội vàng cầu xin Hồ đại thúc đi một chuyến đến huyện thành, nói cho phụ thân cậu biết Lưu Thừa Hoằng đã bị đuổi khỏi Lý phủ, không cần để ý đến khoản “phí thuốc men” đó nữa. Lý Diên Khánh lo lắng phụ thân mình không biết chuyện sẽ bị Lưu Thừa Hoằng lừa gạt lấy đi một khoản tiền.

Lưu Thừa Hoằng đang cùng đường mạt lộ, vơ vét được khoản nào hay khoản đó, ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Hồ đại thúc không nói một lời, cầm côn lên rồi đi huyện thành. Sắp xếp xong việc quan trọng nhất, Lý Diên Khánh quá đỗi mệt mỏi liền lao đầu lên giường, rơi vào giấc ngủ say.

Ngay lúc Lý Diên Khánh đã trút được gánh lo, an tâm ngủ say thì tộc trưởng Lý Văn Hữu lại đang ở phủ đệ cùng các huynh đệ xử lý hậu quả vụ cháy từ đường.

Lý Văn Hữu không chỉ là tộc trưởng của họ Lý mà còn là thân sĩ nổi tiếng ở huyện Thang Âm, là khách quý của Tri huyện Lưu Trinh. Tam đệ của ông ta - Lý Văn Quý - lại là Đô bảo chính của hương Hiếu Hòa.

Ông được coi trọng như vậy là nhờ có đệ đệ làm quan ở kinh thành, đó là nhị đệ - Lý Văn Tự.

Lý Văn Tự giữ chức quan thất phẩm ở kinh thành. Tuy quan thất phẩm chỉ được xem là quan nhỏ nhưng trên thực tế Tri huyện Thang Âm cũng chỉ là quan bát phẩm. Một quan kinh thành thất phẩm lại là nhân vật lớn không thể xem thường ở chốn thôn quê.

Theo truyền thống làm quan nơi kinh thành khiến làng xóm rạng danh, Lý Văn Tự đã xây một đại trạch rộng tám mẫu tại trấn Lộc Sơn để phụ thân mình an dưỡng. Sau khi phụ thân qua đời năm ngoái, đại ca Lý Văn Hữu chuyển đến ở và tòa đại trạch này liền trở thành phủ đệ của tộc trưởng đúng như tên gọi.

Lý Văn Hữu hơi cảm lạnh trong đêm. Sau khi uống một chén trà nóng, ông ta cảm thấy đỡ hơn nhiều. Ông ta nhẹ nhàng vuốt ve tấm bài vị Đại Tổ trên bàn nhỏ, nói với tam đệ Lý Văn Quý: “Tam đệ đừng cầu xin cho hắn nữa. Việc thu thuế đổi người khác cũng làm được, không nhất thiết phải là Lưu Thừa Hoằng. Lưu Thừa Hoằng gây ra không ít thị phi, vài chi tộc đều có ý kiến lớn với hắn. Trước đây là do phụ thân chiều chuộng theo tính khí của hắn nên hắn mới dám làm bừa. Sau khi phụ thân qua đời, hắn không những không biết kiềm chế mà càng thêm quá đáng ức hϊếp tộc nhân. Lần này con trai hắn lại đốt từ đường, nếu ta còn tha cho hắn nữa, e rằng ta sẽ không làm tộc trưởng được lâu. Lần này ta hạ quyết tâm đuổi hắn đi, không chỉ vì từ đường, đệ đừng làm khó ta nữa.”

Một trong những trách nhiệm của Lý Văn Quý với tư cách Đô bảo chính là chịu trách nhiệm thu thuế và sưu dịch trong hương mình. Triều đình thuế má nặng nề, sự bóc lột ngày càng nặng, dân chúng phản kháng cực lớn. Quan làng cấp dưới thu thuế rất khó khăn. Lưu Thừa Hoằng tuy hung ác tàn bạo nhưng thu thuế lại rất hiệu quả, luôn là cánh tay đắc lực của Lý Văn Quý kiêm chức Giáp đầu đốc thúc thuế.

Lý Văn Quý vừa mới từ huyện về, nghe tin từ đường bị cháy lại nghe nói đại ca muốn đuổi Lưu Thừa Hoằng, Lý Văn Quý lập tức cuống lên. Ông ta không kịp đi xem từ đường mà chạy đến tìm đại ca cầu xin cho Lưu Thừa Hoằng.

Đại ca đã nói đến nước này, Lý Văn Quý chỉ đành âm thầm thở dài, cười khổ nói: “Đệ nghe lời huynh. Lưu Thừa Hoằng quả thực đắc tội với quá nhiều người, hắn đi rồi cũng tốt. Huynh thấy Tôn quản gia tiếp quản vị trí của hắn thế nào?”

Tôn quản gia cũng là một cánh tay đắc lực của Lý Văn Quý. Vì việc Lưu Thừa Hoằng bị đuổi đã thành quyết định, Lý Văn Quý chỉ đành rút lui để tìm kiếm lựa chọn thứ hai, muốn người do mình cất nhắc là Tôn quản gia lên làm Đại quản gia của Lý phủ.

Lý Văn Hữu thở dài: “Tối nay xảy ra một chuyện lớn, lòng ta rối như tơ vò. Chuyện của Tôn quản gia cứ để hai ngày nữa hãy bàn!”

Lý Văn Quý nhìn tấm bài vị Đại Tổ trên bàn một cái, nói khẽ: “Chuyện lớn đại ca nói, có phải ý nói Đại Tổ hiển linh không?”

“Đệ cũng nghe rồi?”

Lý Văn Quý gật đầu: “Cả phủ đều đang nói về chuyện này. Nhưng đệ thấy có gì đó kỳ lạ. Chuyện như thế này chưa từng xảy ra, sao tối nay lại xuất hiện?”

Lý Văn Hữu hơi tức giận trừng mắt nhìn Tam đệ một cái: “Bởi vì từ đường chưa từng bị cháy, bài vị Đại Tổ cũng chưa từng gặp lửa. Đương nhiên sẽ không xuất hiện chuyện Đại Tổ hiển linh! Đệ muốn chuyện như thế này xuất hiện bao nhiêu lần mới được!”

Lý Văn Quý thật sự lúng túng, vội vàng giải thích: “Đại ca đừng giận, tiểu đệ không có ý đó…”

“Ta biết đệ không có ý đó!”

Có lẽ cảm thấy lời nói của mình hơi nặng, Lý Văn Hữu cũng dịu giọng lại: “Vì tối nay đệ không có mặt ở đây nên không biết tình hình lúc đó. Ta cũng xem như là chứng kiến tận mắt. Những đứa trẻ khác đều sợ hãi đứng ở đằng xa mà đứa trẻ đó lại dám xông vào đám cháy. Giữa khói đặc và lửa dữ dội, nếu không có Đại Tổ chỉ dẫn làm sao nó có thể tìm thấy tấm bài vị này? Không có Đại Tổ chỉ dẫn thì làm sao nó có thể thoát khỏi đám cháy?”

“Nhưng… chuyện này cũng quá trùng hợp rồi!”

Nếu không tận mắt chứng kiến, chuyện như thế này quả thực rất khó tin, huống chi Lý Văn Quý vốn là người tinh khôn, trong lòng có nghi hoặc là chuyện rất bình thường.

Nhưng Lý Văn Hữu đã chứng kiến tận mắt nên tin tưởng sâu sắc. Ông ta vẫy tay ngắt lời Lý Văn Quý: “Ta biết đệ đang nghi ngờ điều gì nhưng nó chỉ là một đứa trẻ nhà quê sáu tuổi. Đệ nghĩ nó có thể phóng hỏa đốt từ đường sao?”

Lý Văn Quý cũng cảm thấy mình đã nghi ngờ quá mức lại đi nghi ngờ một đứa trẻ sáu tuổi, ông ta vội vàng xin lỗi: “Đại ca nói đúng, tiểu đệ quả thực không nên nghi ngờ lung tung.”

Ngón tay ngắn, thô của Lý Văn Hữu khẽ gõ lên mặt bàn, mắt ánh lên vẻ phấn khích khó che giấu, ông ta hạ giọng nói: “Tam đệ, đệ vẫn chưa hiểu. Điều quan trọng là Đại Tổ đã hiển linh! Chuyện này nếu để Lý thị ở kinh thành và phương Nam biết được, Lý thị Tương Châu chúng ta từ nay về sau sẽ có thể ưỡn thẳng lưng.”

Dù sao Lý Văn Hữu cũng chỉ là một địa chủ địa phương, tầm nhìn không cao. Những suy nghĩ và lo lắng của ông ta đều chỉ xoay quanh phạm vi nhỏ bé của mình. Ông ta không hề nghĩ đến nếu chuyện Lý Cảnh hiển linh bị triều đình hoặc thiên tử biết được thì hậu quả sẽ là gì?

“Tiểu đệ đã hiểu. Vậy bước tiếp theo đại ca tính làm gì?”

Lý Văn Hữu suy nghĩ một lát: “Sáng sớm ngày mai, đệ đến từ đường xem xét, tính toán phương án xây dựng lại. Ta sẽ tự mình đến thôn Lý Văn một chuyến.”

Trong giấc ngủ, Lý Diên Khánh đang bắt cá ở con suối nhỏ trước cửa từ đường. Nước bỗng nhiên sâu hơn nhấn chìm cậu. Cậu vội vàng quờ quạng khắp nơi nhưng không bắt được một cọng rơm cứu mạng nào. Thấy sắp bị ngạt chết, Lý Diên Khánh lập tức tỉnh lại, thở hổn hển.

Mở mắt ra, trước mặt là một khuôn mặt tròn nhỏ treo đầy nụ cười tinh nghịch. Mũi mình vẫn đang bị hai ngón tay nhỏ kẹp lại, thảo nào lại mơ thấy mình bị chết đuối.

“Nhị ca ca tỉnh rồi!”

Tiểu Thanh Nhi vui vẻ vỗ tay, Lý Diên Khánh lập tức thở được. Cậu vội vàng ngồi dậy, Đại Hắc cũng không biết đã lén đi từ lúc nào, ngoài trời đã sáng rõ.

“Tiểu Thanh Nhi sao lại đến đây?” Lý Diên Khánh xoa xoa đầu cô bé cười hỏi.

“Tổ nương bảo muội mang chút đồ ăn cho Nhị ca.”

Tiểu Thanh Nhi đặt một cái giỏ nhỏ trước mặt cậu. Bên trong là mấy cái bánh màn thầu bột thô. Lý Diên Khánh thực sự đói lả, vồ lấy một cái và gặm ngay, miệng vừa nhai vừa cười lẩm bẩm không rõ ràng: “Muội không gọi Nhị đần ca ca nữa hả?”

“Dạ!”

Tiểu Thanh Nhi gật đầu mạnh mẽ, bắt chước giọng phụ thân nói một cách nghiêm túc: “Tiểu Thanh Nhi, nhị ca của con là đứa trẻ thông minh, sau này đừng gọi nó là nhị đần ca ca nữa.”

Lý Diên Khánh ha ha cười lớn. Cậu đột nhiên nhớ ra một thứ liền lục lọi từ trong góc ra, cười nói: “Nhắm mắt lại, Nhị ca cho muội ăn món ngon.”

Tiểu Thanh Nhi dùng hai tay che mắt nhưng lén lút chừa lại một kẽ hở: “Cái gì ngon vậy?”

Lý Diên Khánh bẻ một miếng bánh bạch ngọc nhét vào miệng cô bé. Đây là miếng cậu cố ý để dành cho Tiểu Thanh Nhi.

“Ngon quá! Nhị ca, đây là cái gì?” Cô bé mở to đôi mắt tròn xoe hỏi.

Lý Diên Khánh nhét phần bánh còn lại vào tay cô bé, cười nói: “Chúng ta cùng ăn, muội ăn bánh, ta ăn màn thầu!”

Tiểu Thanh Nhi ôm bánh bạch ngọc, từ tốn cắn từng miếng nhỏ, luyến tiếc nhìn miếng bánh nhỏ dần.

“Ngon không?”

“Ừm! Ngon lắm, Nhị ca, đây là bánh gì thế?”

“Đây gọi là… bánh chiến thắng. Nhị ca mua ở trấn nhỏ.” Lý Diên Khánh không dám nói cho cô bé biết đây là bánh bạch ngọc.

Lúc này, ngoài sân có tiếng Hồ đại nương gọi vọng vào: “Tiểu Thanh Nhi!”

Tiểu Thanh Nhi vội vàng nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng Lý Diên Khánh, xách chiếc giỏ không chạy biến mất như một làn khói: “Nhị ca, lát nữa muội sẽ đến tìm Nhị ca chơi!”

Ngủ một giấc thật ngon lại ăn thêm ba cái màn thầu, Lý Diên Khánh cảm thấy tinh thần sảng khoái. Cậu mặc quần áo bước ra sân, múc một thùng nước từ giếng lên, chuẩn bị rửa mặt đánh răng. Bỗng cậu nghe thấy Hồ đại nương nói chuyện ngoài cổng: “Đại Khí không có nhà, trong nhà chỉ có một đứa trẻ.”

“Ha ha! Chúng ta chính là đến tìm Khánh Nhi.”

Lý Diên Khánh nghe ra đó là giọng của tứ thúc Lý Đại Quang. Cậu vội vàng rửa mặt qua loa, chỉnh trang lại quần áo. Đúng lúc này, cổng sân kẽo kẹt mở ra, mấy người bước vào từ bên ngoài.