Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hàn Môn Kiêu Sĩ

Chương 1.1: Mưa thu

Chương Tiếp »
Cơn mưa thu âm thầm kéo đến đã rả rích suốt mười ngày liền. Mưa không lớn, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, dệt thành tấm màn mỏng lất phất trên cánh đồng hoang trải dài vô tận.

Những khối mây mù xám xịt nặng nề giăng thấp trên mặt đất. Đã là cuối thu, từng mảng rừng cây đều trơ trụi. Mưa thu gột rửa cây cổ thụ nhưng mùa thu vô tình đã lột sạch lớp áo lộng lẫy của chúng, buộc chúng phải đứng đó đầy u uất. Lớp rêu nâu đã phủ kín những nếp nhăn sâu hoắm trên vỏ cây.

Trận mưa thu kéo dài mười ngày này cũng khiến mặt đất trở nên vô cùng lầy lội, ngay cả trên đường lớn đâu đâu cũng là vũng nước đυ.c ngầu và bùn đất, khiến người đi đường khó nhích bước chân. Chỉ có thể dựa vào sức kéo của gia súc mới miễn cưỡng đi chậm rãi trên đường lớn bùn lầy.

Đây là huyện Thang Âm, thuộc Tương Châu, Lộ Hà Bắc Tây của vương triều Đại Tống. Con đường lớn rộng rãi bằng phẳng chạy dọc khắp huyện. Bình thường trên đường lớn người đi lại tấp nập, vô cùng nhộn nhịp nhưng dưới sự trêu đùa của ông trời, lúc này trên đường lại rất khó thấy người đi lại.

Phía đông đường lớn là những cánh đồng lúa mì rộng lớn bạt ngàn tầm mắt. Lúa mì thu đã được thu hoạch từ lâu, cánh đồng trở nên trơ trụi một màu, khắp nơi dựng đứng những đống rơm hình người. Xa hơn có thể thấy những chiếc xe nước khổng lồ; có xe nước là có dòng sông. Sông Thang Thủy nằm ngay dưới xe nước lặng lẽ chảy về phía đông, cuối cùng đổ vào kênh Vĩnh Tế rộng lớn và lấp lánh ánh nước hơn.

Mà ở phía tây đường lớn cách đó vài dặm, một ngôi làng không lớn không nhỏ đang chìm trong màn mưa mù mịt.

Đường lớn vắng tanh cuối cùng cũng xuất hiện một người đàn ông. Trông hắn khoảng ba mươi tuổi nhưng cặp mắt và lông mày lại khá thanh tú. Khuôn mặt dài, gầy gò và vàng vọt vì bệnh tật. Tuy nhiên, nếu được ăn vài bữa cơm no, tin rằng màu da của hắn có lẽ còn trắng hơn cả con gái. Nhìn qua đã biết hắn không phải là một gã nông dân thô lỗ quen làm việc đồng áng mà là một người đọc sách.

Hắn không mang ô, cơ thể đơn bạc và gầy yếu run lên bần bật dưới sự xâm lấn của gió lạnh và mưa rét. Hắn đành khoanh hai tay trước ngực, cố hết sức dùng chiếc áo vải trắng mỏng quấn chặt lấy thân hình nhỏ bé gầy guộc như cây sậy của mình, bước thấp bước cao chạy về phía ngôi làng đối diện đường lớn.
Chương Tiếp »