Một mình Hoa Nghi xách đèn cung đình, mặc áo choàng dài màu đen của Đế vương, chầm chậm xuyên qua Ngự Hoa Viên.
Đôi mắt của Nữ đế vốn dĩ mông lung, dịu dàng tự nhiên nhưng phong thái quân lâm thiên hạ lại khiến đôi mắt nàng trở nên lạnh lùng và sâu thẳm, còn lạnh lẽo hơn cả vực sâu, vì vậy trên đường nàng gặp rất nhiều cung nhân qua lại, những người đó quỳ xuống hành lễ với nàng, vẻ mặt đều run sợ.
Một Đế vương khiến người ta khϊếp sợ.
Hoa Nghi đi đến bên hồ, mượn ánh trăng nhìn vào mắt mình, nàng cũng không biết ánh mắt này được mài giũa từ khi nào, nàng đang nghĩ, khi nàng nhìn Trầm Ngọc, có phải cũng như vậy không?
Lạnh lùng, vô tình, vô vị, thâm sâu khó lường.
Một người như nàng, có gì đáng để yêu chứ?
Mây đen cuồn cuộn, trăng thượng huyền khuất nửa sau đám mây, ánh sáng lấp lánh trên mặt hồ cũng nhạt đi ba phần, sương khuya dày đặc, cái lạnh làm ướt vạt áo.
Một tay Trầm Ngọc ôm áo choàng lông cáo trắng muốt, một mình xuyên qua Ngự Hoa Viên, ngẩng đầu lên thì thấy một mình Hoa Nghi ngồi trên lan can đình, đung đưa hai chân, mái tóc dài bay trong gió.
Trầm Ngọc bước lên đình, giũ áo choàng lông chồn, nhẹ nhàng khoác lên người nàng, những ngón tay thon dài, mảnh khảnh thành thạo buộc dây áo.
Hoa Nghi ngước nhìn hắn, hỏi: “Chỉ có mình ngươi thôi à?”
Trầm Ngọc đáp nhẹ nhàng: “Bệ hạ không thích đông người.”
Hoa Nghi quay đầu lại, nhìn mặt hồ, ý vị không rõ: “Quả là cái gì ngươi cũng hiểu rõ về Trẫm.”
“Không tốt sao?” Trầm Ngọc sửa lại mái tóc bị gió thổi rối cho nàng, ngón tay vô tình chạm vào vành tai nhỏ nhắn của nàng, khẽ mỉm cười không tiếng động, nói: “Có Trầm Ngọc chăm sóc Bệ hạ, Bệ hạ không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.”
Ngón tay hắn lạnh băng, nàng khẽ rụt lại, ngước mắt định mắng nhưng lại chạm phải đôi mắt đen láy trong suốt và thuần khiết.
Trầm Ngọc lúc này mới chỉ 17, 18 tuổi, ngay cả ánh mắt cũng thuần khiết đến tuyệt đẹp.
Trong đáy mắt hắn, nàng chỉ thấy chính bản thân mình.
Lời trách mắng nghẹn lại trong cổ họng, không hiểu sao lại biến thành: “Ngươi sẽ làm tổn thương ta chứ?”
Vừa thốt ra, nàng bất giác cứng người lại.
Trầm Ngọc đã nhanh chóng đáp: “Bệ hạ là tất cả của Trầm Ngọc.”
Cả hai đều im lặng.
Hoa Nghi không muốn hắn nói thẳng thừng như vậy, có chút ngượng ngùng, quay đầu đi.
Trầm Ngọc cũng lập tức nhận ra mình vừa nói gì, vốn hơi hối hận nhưng thấy phản ứng của nàng như vậy, lại không tự chủ được mà bổ sung: “Cho nên, làm tổn thương Bệ hạ chính là làm tổn thương chính Trầm Ngọc, cho nên…”
Hoa Nghi nhanh chóng cắt lời hắn: “Câm miệng!”
Trầm Ngọc chớp mắt, quả thật là ngậm miệng lại.
Hoa Nghi vùi đầu thấp hơn, không chịu mở lời nữa, hoàn toàn khác hẳn với vị nữ đế vô cớ nổi giận ban ngày.
Nhìn từ góc độ của Trầm Ngọc, chỉ thấy cái đầu nhỏ của tiểu cô nương trông mềm mại, khiến lòng hắn không khỏi dịu dàng.
Hoa Nghi cảm thấy hai má nóng ran, cơ thể 15 tuổi cùng với một linh hồn già dặn hơn, đây lại là lần đầu tiên nghe người ta nói với mình những lời như vậy.
Thiếu niên Trầm Ngọc đã có những tâm tư này.
Thậm chí Hoa Nghi không dám nghĩ sâu hơn, cuối cùng kiếp trước Trầm Ngọc lại chọn con đường đó, trong lòng hắn rốt cuộc đã hận nàng, oán nàng đến mức nào?
Hai người một ngồi một đứng, thổi gió đêm rất lâu, Hoa Nghi mới lật mình trèo xuống lan can, xách đèn l*иg bạch ngọc đi về. Trầm Ngọc lặng lẽ theo sau nàng, cố ý bước những bước nhỏ, chăm chú nhìn bóng lưng nàng. Tinh thần Hoa Nghi bất an, thường xuyên quay đầu nhìn hắn, hắn vẫn vững vàng giữ khoảng cách một bước phía sau.
Trầm Ngọc hộ tống nữ đế về tẩm cung, Thường công công đã chờ sẵn trước điện, thấy vậy vội sai cung nhân chuẩn bị hầu hạ nữ đế tắm rửa nghỉ ngơi, rồi đóng cửa điện lại, ngăn cách ánh mắt của Trầm Ngọc bên ngoài. Trầm Ngọc đứng yên một lát, xoay người định đi, Thường công công vội lên tiếng gọi: “Công tử Trầm Ngọc xin dừng bước.”
Trầm Ngọc dừng lại, liếc mắt nhìn sang, Thường công công tiến lên tươi cười: “Công tử cũng biết đấy, mấy ngày nay tâm trạng Bệ hạ không tốt, mà sáng nay Nhϊếp Chính Vương còn đích thân đến cầu kiến, chính là chuyện lễ cập kê và chính sự… Công tử có dịp nào hầu hạ thích hợp, không ngại nhắc Bệ hạ một chút, ngài cũng biết tính khí của Bệ hạ, giờ đây chỉ có một mình công tử mới dỗ được…”
Trầm Ngọc khẽ cười, nói: “Bệ hạ không phải người hành động tùy tiện, hạ nhân hèn mọn như ta, làm sao dám tùy tiện tấu lên chuyện triều đình? Chẳng lẽ Thường công công muốn hại ta sao?”
Nụ cười của thiếu niên thanh nhã nhưng sắc mặt Thường công công lại biến đổi, vội cười nói: “Đâu có, ta đây chẳng qua cũng chỉ là muốn tốt cho Bệ hạ…”
“Vì lo lắng cho Bệ hạ nên mới cần chú ý nhiều đến việc ăn mặc ngủ nghỉ của Bệ hạ.” Thiếu niên ngước mắt, phủi tay áo lạnh nhạt nói: “Công công đừng nhầm lẫn, ta không phải người của Nhϊếp chính vương.”
Thường công công không biết mình đã chọc giận hắn ở điểm nào, chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng, đưa mắt nhìn thiếu niên kia nhẹ nhàng rời đi.
Sau khi tắm rửa thay quần áo xong, Hoa Nghi liền nằm trên giường, đợi cung nhân thổi tắt nến, nàng mới từ từ nhắm mắt lại.