“Nhưng nàng đã từng ban hôn cho ta.” Trầm Ngọc nói.
Hoa Nghi khẽ đáp: “Lẽ nào ta muốn ngươi cô độc một đời sao? Trầm Ngọc, hậu cung không được dự chính, ta không muốn ngươi làm hoàng phu của ta, như vậy thiên hạ sẽ mất đi một bậc trị thế chi tài.”
Trầm Ngọc lặng im.
Lúc này nàng khác hẳn với những ngày đối đầu như nước với lửa cùng hắn, những lời nàng nói với hắn bây giờ như một thứ độc dược, mê hoặc tâm trí đã cháy gần hết trong hận thù khiến hắn tưởng chừng như trong bóng tối lại thấy được một tia sáng.
Hoa Nghi, Hoa Nghi…
18 năm trước, nàng công chúa nhỏ ấy đã chìa tay về phía hắn, từ đó hắn trở thành Trầm Ngọc của nàng.
Tên Trầm Ngọc, là vì nàng nói hắn đẹp như ngọc khắc, nào ngờ chính nàng mới là khối ngọc trong tim hắn.
Nhịn không nổi nữa, hắn mới ra tay chiếm đoạt, nhìn nàng bị giam dưới thân, tự tay hủy diệt, mới thấy chân thật.
Trầm Ngọc mím đôi môi mỏng, nhạt giọng: “Dù thế nào, giờ nàng cũng là của ta.”
Hoa Nghi chợt nói: “Vậy cùng chết, ngươi có nguyện ý không?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Trầm Ngọc liền trầm xuống.
Ngực hắn đột nhiên đau nhói, kéo theo tứ chi tê dại mềm nhũn. Hắn nhanh chóng nhận ra điều bất thường, cánh tay bỗng siết chặt, nhìn nàng chằm chằm đầy căm phẫn, Hoa Nghi bình thản nhìn lại, khóe môi khẽ nhếch thành nụ cười thách thức.
Trong mắt hắn là lửa giận, băng và lửa hòa lẫn, hận không thể xé nát nàng.
Nàng khẽ cong khóe môi, như trả thù, từng chữ từng chữ chậm rãi nói: “Trong trà có độc.”
Trầm Ngọc mở miệng định nói nhưng toàn thân đã đau như xé.
Hắn mạnh mẽ đẩy nàng ra, loạng choạng lùi lại. Nàng chống tay trên long sàng, bên môi nụ cười càng lúc càng rộng.
“Không ai lấy được giang sơn của ta.” Hoa Nghi bật cười thành tiếng, l*иg ngực đau nhói từng cơn: “Chẳng phải ngươi muốn ta sao? Vậy cùng chết đi! Chiếu truyền ngôi… trẫm đã soạn xong rồi, ngươi sẽ chẳng có được gì cả.”
Người Trầm Ngọc lảo đảo, “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu đen.
Độc phát tác dữ dội, chỉ trong chốc lát, hắn đã ngã gục xuống giường, trước mắt dần dần tối sầm.
Hắn vẫn gắng sức mở mắt, trừng trừng nhìn Hoa Nghi.
Một lúc sau, hắn khép chặt mắt, mãi mãi bất động.
Chỉ còn lại nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, trông rợn người.
Hoa Nghi nhìn gương mặt hắn, cả người đau nhức. Nàng biết đó là bởi vì chính nàng cũng đã uống thứ kia. Nàng thà cùng hắn đồng quy vu tận, còn hơn phải chịu cảnh giang sơn đổi chủ, bản thân bị ép hưởng lạc dưới thân người khác.