Chương 4

Sự ngoan ngoãn của nàng đổi lấy sự dịu dàng của hắn. Trong lòng nàng chua chát nhưng vẫn cúi đầu, dựa vào tay hắn mà uống từng ngụm nước.

Tiếng nước trôi trong cổ vang rõ mồn một, nàng vươn đầu lưỡi khẽ liếʍ khóe môi, động tác nhanh như chớp khiến mắt hắn chợt tối lại.

Hoa Nghi ngước nhìn Trầm Ngọc, khẽ hỏi: “Ngươi khát không? Có cần…”

Chưa kịp dứt lời, hắn đã cúi xuống, dọc theo nơi nàng vừa uống, chậm rãi uống cạn chỗ trà còn lại.

Nàng nhìn hành động ấy, ngẩn người trong chốc lát.

Rồi nàng hạ mắt, giọng khẽ khàng: “Trầm Ngọc, chẳng phải ngươi thích ta sao? Ôm ta một chút đi.”

Trầm Ngọc không nói không rằng nhưng ánh sáng trong đáy mắt hắn càng lúc càng sáng. Hắn đưa tay ôm nàng vào trong ngực, sợ nàng gối lên ngực mình không thoải mái, còn hơi nghiêng người để nàng ngả người dựa vào sức mạnh của cánh tay hắn.

Trong điện yên lặng chỉ còn lại tiếng thở của hai người, xen lẫn chút hơi ấm sau hoan lạc.

Hoa Nghi cũng đưa tay ôm lại hắn, tai áp lên ngực hắn, nói khẽ: “Trầm Ngọc, chúng ta quen nhau 18 năm rồi, ngươi cũng đâu muốn đối xử với ta như thế này, phải không?”

Giọng nói trên đỉnh đầu lạnh hẳn xuống: “Đừng tính toán với ta.”

Hoa Nghi cọ cọ vào l*иg ngực hắn, lại nói: “Trầm Ngọc, lúc nào ngươi cũng hiểu rõ lòng mình, vậy ngươi có hiểu lòng ta không?”

Người trong vòng tay nàng chợt khựng lại.

Hoa Nghi nói tiếp: “Ta làm đế vương, sao có thể nói với ngươi rằng… bấy nhiêu năm qua, ăn, mặc, ở, đi của ta đều là ngươi. Ngươi bảo vệ ta, khích lệ ta, cho ta dũng khí, cho ta vốn liếng, mọi thứ của ta đều có bóng dáng ngươi. Trầm Ngọc, ta thích ngươi.”

Hơi thở của Trầm Ngọc nặng nề hơn, cánh tay ôm nàng siết chặt đến mức khiến nàng đau.

Hoa Nghi khẽ kêu đau: “Trầm Ngọc, ngươi làm ta đau.”

Hiếm khi nàng bộc lộ vẻ thiếu nữ như vậy; từ nhỏ đã làm đế, sự uy nghiêm vốn đã in vào xương tủy. Trầm Ngọc vội buông lỏng, cúi đầu hôn nhẹ lên má nàng, dịu giọng dỗ: “Xin lỗi.”

Nàng khẽ cười, lại nói: “Trầm Ngọc, ngươi thật sự muốn cưới ta sao?”

Trầm Ngọc đáp: “Ta chỉ cần nàng.”

Hoa Nghi mỉm cười, gương mặt hơi tái, nhẹ “ừ” một tiếng, bồi hồi nói: “Ngươi có biết không? Lúc ta còn nhỏ, ta còn chưa biết sau này mình sẽ làm nữ đế, khi ấy phụ hoàng đã nói ta là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, sau này phải gả cho người tài giỏi nhất. Ta thường nghĩ, nếu có thể mặc áo cưới gả cho ngươi thì tốt biết bao.”