Chương 3

Nàng quay đi, nhắm chặt mắt, hàng mi run run không ngớt.

Nàng vốn dĩ kiêu ngạo đến nhường nào? Văn võ bá quan trong triều đều khϊếp sợ sự sắc bén của nàng, quyền lực trong triều tập trung một mối, ngự sử cũng không dám mở miệng.

Nhưng dù nàng kiêu ngạo đến đâu, trong mắt hắn cũng chỉ là một nữ nhân hắn muốn sở hữu bằng mọi giá.

Xưa nay hắn luôn cường thế, vậy mà đối với nàng lại tỏ ra quá mức ngoan thuận. Bao năm qua, Hoa Nghi vẫn tưởng rằng hắn là người duy nhất sẽ không bao giờ làm tổn thương nàng.

Du͙© vọиɠ ấy đã bị đè nén suốt 18 năm, thiêu đốt hắn gần như như lửa nung.

Hắn chợt khẽ cười một tiếng, thấy thân thể nàng bỗng cứng đờ lại, vừa sợ hãi vừa nhục nhã, nước mắt theo gò má chảy xuống.

Nụ cười của hắn đột ngột trở nên băng lạnh, nói: “Nếu không ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ nhốt Bệ hạ suốt đời, nàng thấy thế nào?”

Nàng mở choàng mắt, cắn răng khó nhọc nói: “Ngươi… ngươi là đồ điên!”

“Chẳng phải chính điện hạ đã ép ta hóa điên sao?” Hắn nghiêng đầu, vung xiêm y sang một bên, chậm rãi bước về phía nàng, nụ cười nơi khóe môi kìm nén không nổi: “Ngần ấy năm qua, Bệ hạ coi thường tấm chân tình của ta, chỉ biết nhìn vào giang sơn của mình. Nếu nàng đã để tâm đến giang sơn thì ta liền đoạt giang sơn của nàng.”

Nàng không khỏi nghẹn hận: “Bao nhiêu năm qua, ta nào có bạc đãi ngươi?”

Hắn chống tay lên hai bên người nàng, ánh mắt sâu thẳm hẳn xuống: “Cho nên ta đang trả lại cho nàng đấy. Quận Biện Lăng, Thế tử Thành vương, còn những kẻ từng một lòng trung thành với nàng, chẳng phải từng người một đều bị nàng gϊếŧ sao?”

Nàng mở to mắt. Hắn cúi xuống, khẽ cắn lấy vành tai nàng, giọng dịu dàng nói: “Họ càng trung thành với nàng, ta càng phải gϊếŧ. Nàng chỉ có thể là của một mình ta.”

Điên rồi, điên mất rồi.

Hắn không nói thêm nữa, bắt đầu “xử trí” nàng. Hoa Nghi co quắp các ngón chân, tim đau nhói, mở mắt, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn.

Trầm Ngọc bị ánh mắt ấy của nàng nhìn, chợt ngẩn ra, hồi lâu động tác mới dịu dàng hẳn lại.

Mái tóc nàng rũ xuống, như rong nước trôi trên long sàng, hơi thở khẽ khàng.

Bỗng ngón tay út nàng khẽ cong lên, móc vào ngón trỏ của hắn.

Trong đáy mắt đen đặc của Trầm Ngọc bỗng lóe qua một tia sáng, hắn cụp mi, lặng lẽ nhìn nàng.

Nàng hé môi, giọng khàn khàn: “Ta khát…”

Trầm Ngọc trầm mặc một thoáng, rồi bất chợt đứng dậy, rót một cốc nước mát trên bàn, đưa tới bên môi nàng.