Hoa Nghi bỗng ngước mắt, trong đáy mắt cuồn cuộn lửa giận, đối diện thẳng với đôi con ngươi băng lạnh của hắn.
Đến lúc này, nàng mới dần dần cảm thấy thân thể mình không thể khống chế, run rẩy từng hồi.
Nàng đã bị hắn ngỗ nghịch tạo phản, làm càn chiếm đoạt suốt 7 ngày.
Hắn mang cơm nước cho nàng, tự tay hầu hạ, thậm chí ngay cả việc đi vệ sinh cũng không rời, dùng đủ mọi cách giam cầm.
Niềm kiêu hãnh bẩm sinh của một đế vương, tôn nghiêm của kẻ làm chủ thiên hạ, tất thảy đều bị hắn nghiền nát dưới gót chân.
Nữ đế Hoa Nghi 10 tuổi đăng cơ, khi đó độc sủng một cô nhi hèn mọn, ban cho cái tên Trầm Ngọc. 5 năm sau, phong hắn làm thủ lĩnh ám vệ.
Năm Cảnh Nguyên thứ 8, chuẩn cho hắn dự chính, tài năng Trầm Ngọc tuyệt thế, tâm tư sâu thẳm. Năm Cảnh Nguyên 14, thăng hắn làm Nhất phẩm Thái úy, nắm giữ binh quyền, một tay che trời.
Hoa Nghi vẫn luôn nghĩ hắn là một thiếu niên vô cùng an tĩnh, ngoan ngoãn, mang đến cho nàng lòng trung thành và tài năng, sẵn lòng cùng nàng lưu danh sử sách, tạo nên danh tiếng muôn đời với quân thần.
Nhưng đến giờ phút này nàng mới bừng tỉnh, phía sau nụ cười dịu dàng kia là sự độc ác và thâm trầm khiến người ta kinh sợ.
7 ngày trước, vì Ngự sử liên tiếp dâng tấu hạch tội, nàng truyền Trầm Ngọc nhập cung diện thánh, nào ngờ hắn đã sớm bố trí binh mã, phá hủy toàn bộ phòng thủ trong kinh, một lòng tạo phản.
Nàng vốn muốn hư tình giả ý cùng hắn trao đổi điều kiện, nào ngờ lại bị hắn không chút do dự chiếm đoạt thân thể.
Hắn chống tay lên hai bên đầu nàng, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt mê hoặc yêu dị, dịu dàng nói: “Nếu nàng không nghe lời, ta sẽ khiến bách tính trong thiên hạ lầm than, dân chúng không còn đường sống.”
Hoa Nghi sợ hãi rồi.
Nàng không cam lòng để cơ nghiệp giang sơn mà tổ tiên mấy đời truyền xuống hủy trong tay một mình nàng.
Nhưng kẻ này làm càn đến cực điểm, chỉ vỏn vẹn 7 ngày – mới 7 ngày thôi – đã khiến kinh thành máu chảy thành sông!
Hoa Nghi nhắm chặt mắt, quay đầu sang một bên.
Trầm Ngọc cúi người, che lấp toàn bộ ánh sáng trước mắt nàng, mạnh mẽ xoay mặt nàng lại, khẽ hôn lên đôi môi lạnh lẽo.
Thấy thân thể nàng run rẩy, hắn liền bật cười khẽ: “Sao vậy? Bệ hạ cũng có ngày biết sợ sao?”
Nàng cắn chặt môi, giọng lạc đi: “… Ngươi đã vừa lòng chưa?”
Trầm Ngọc lại chẳng buồn đáp, chỉ thong thả đứng dậy, cởi bỏ xiêm y từng chút một, ánh mắt lạnh lẽo xen lẫn dò xét rơi trên gương mặt nàng.