Chương 1

Hương thơm thoang thoảng vấn vít, ánh sáng đượm mờ.

Một dãy rèm ngọc lưu li rủ xuống phía sau, khói lượn lờ quanh miệng con tỳ hưu bằng vàng, tua rua buộc bằng dải lụa vàng óng, hé lộ mỹ nhân đang nằm trên chiếc long sàng bằng gỗ trắc.

Mỹ nhân trên long sàng không một tấc vải, thân thể trắng như tuyết, nửa người vùi trong tấm chăn gấm thêu chỉ vàng, gối đệm bị vò đến rối loạn, nơi góc chăn còn lộ ra một bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn.

Mái tóc dài của nàng chảy xuôi dọc sống lưng xuống tận nền gạch vàng, đôi mắt trong như nước hơi khép hờ, ánh nhìn mê ly mông lung.

Nàng khẽ rên một tiếng, cọ vào gối mềm, mồ hôi thơm dính ướt tóc mai, bết vào gương mặt nõn nà.

Nhưng mặc nàng cất tiếng khẽ gọi, ngoài các cung nhân vẫn cúi đầu đứng yên, chẳng ai dám bước vào hỏi han.

Trong điện, dưới ánh sáng tối tăm, một bàn tay thon dài trắng trẻo đưa tới, mạnh mẽ nắm lấy cằm mỹ nhân.

Sắc mặt nàng ửng đỏ, đôi mắt ngước lên nhìn hắn, khiến lòng người khẽ rung động. Chủ nhân của bàn tay kia mặc y phục chỉnh tề, ngồi ngay bên long sàng, chăm chú nhìn nàng.

“Bệ hạ cảm thấy thế nào?” Trầm Ngọc vừa bóp cằm mỹ nhân, vừa ghé sát bên tai nàng thổi một hơi thở, giọng nói trầm thấp: “Thần hầu hạ người như vậy, người có hài lòng không?”

Hoa Nghi ngước mắt, trên hàng mi còn vương giọt lệ vì động tình nhưng nơi đáy mắt lại phủ kín một tầng ý lạnh.

Nàng ngấm ngầm căm hận cảnh tượng này, song thân thể lại mềm yếu không có sức, như hóa thành dòng nước xuân.

Trầm Ngọc giữ chặt bàn tay nàng vùng vẫy, cánh tay phải luồn qua eo, dịu dàng ôm Hoa Nghi vào lòng.

Chăn gấm rơi xuống đất lẫn cùng xiêm y thêu rồng vàng chỉ tuyến, vương vãi loạn khắp nơi.

Nàng chỉ cảm thấy hơi lạnh trong không khí khiến người run rẩy, rồi ngay sau đó là ngọn sóng giận dữ ngập trời trào dâng.

“Ngươi… ngươi thật to gan!” Nàng nghiến răng, từ kẽ răng gắng gượng ép ra câu nói ấy nhưng vẫn không thể thoát khỏi vòng tay của hắn.

“Dĩ nhiên thần có thể to gan.” Hắn đưa tay ra, bàn tay nóng ấm siết lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, khiến thân thể nàng khẽ run lên.

“Toàn bộ cấm vệ Kinh Kỳ đã đổi phe, trong cung cũng đã thay máu. Thần có thể đăng cơ làm đế, tất cả đều tùy tâm trạng.” Hắn cúi đầu, chậm rãi ngửi hương thơm nhàn nhạt nơi cổ nàng, giọng nói mang theo một sự dịu dàng quái dị: “Trong lòng nàng chỉ có thiên hạ này, vậy hôm nay ta liền lật đổ thiên hạ của nàng. Hoa Nghi, cuối cùng nàng cũng thuộc về ta.”