Chương 8

Ly hôn?

Đầu óc Truy Liên thoáng chốc trở nên trắng xóa. Cô không biết lời hắn nói có mấy phần thật mấy phần giả, nhưng miệng lại thốt ra mà không kịp suy nghĩ: “Không!”

Vũ Bùi Chi cúi đầu nhìn cô, giữa những đường nét thanh nhã ấy hiện lên vài phần nghi hoặc: “Vì sao?”

“...Không có vì sao cả.” Truy Liên nói: “Em nói không là không.”

Vũ Bùi Chi nâng tay, bất chợt ôm chặt cô vào lòng. Hắn vùi cả khuôn mặt vào hõm cổ cô, giọng thấp đến gần như tan vào hơi thở: “Được.”

Vì sao không đồng ý ly hôn? Ngay cả Truy Liên cũng không trả lời nổi.

Là vì hắn quá giống Tuân Lễ sao? Hay là... Cô sợ thế giới lại một lần nữa sụp đổ, lại một lần nữa mất đi bến cảng bình yên, trở về với nỗi cô độc không chỗ bấu víu?

“Lách tách” Cảm giác nóng rát như hạt cát lăn qua da.

Hõm cổ truyền tới cảm giác ấm ướt, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay cô, kéo toàn bộ suy nghĩ của Truy Liên đứt phựt.

Cô giật mình: “Sao lại khóc?”

“Vừa rồi anh còn tưởng... Tưởng rằng bảo bối không cần anh nữa.” Vũ Bùi Chi khẽ thở dài.

Người chồng vốn luôn chín chắn, lịch thiệp, dịu dàng như nước giờ lại lộ ra mặt yếu đuối đến vậy, khiến Truy Liên không khỏi rối tay rối chân.

Cô chỉ có thể vỗ nhẹ lưng hắn, dỗ dành: “Sẽ không bỏ anh, sẽ không không cần anh, sẽ không không cần anh.”

“Thật không?” Vũ Bùi Chi ngẩng mặt lên khỏi hõm cổ cô, viền mắt hắn đỏ ửng.

Truy Liên nâng mặt hắn lên bằng hai tay, nghiêm túc cam đoan: “Thật.”

“Bảo bối.”

Giọng hắn khàn đi, hơi thở phập phồng bên tai cô.

Hắn ngước mắt, ánh nhìn rơi xuống với sự dịu dàng vô hại, lại xen một chút mong chờ:

“Vậy em nói yêu anh, được không?”

Truy Liên đưa tay lên xoa mái tóc hắn, nói: “Em yêu anh.”

“Không đủ.”

Vũ Bùi Chi áp sát mặt mình vào mặt cô, má kề má, da chạm da.

“Liên Liên, em phải nói...”

Giọng hắn rất nhẹ, thậm chí có vài phần làm nũng.

Nhưng giọng nói ấy cũng lại mang theo cảm giác lạnh sống lưng khó gọi tên.

Hắn nói: “Em chỉ yêu anh, em yêu anh nhất, em sẽ mãi yêu anh.”

...

Trước khi ngủ, cuốn truyện tranh thiếu nữ vẫn được đặt ở đầu giường của Truy Liên. Bìa truyện mang sắc lam nhạt pha hồng phấn dịu dàng, nhưng lúc này lại ánh lên một sắc thái kỳ lạ.

Tắm xong, Truy Liên cầm cuốn truyện, định để tạm lên bàn làm việc, ngày mai tìm thời gian đem xuống thùng quyên sách ở dưới tầng.

“Bảo bối.”

Không biết từ lúc nào Vũ Bùi Chi đã đứng phía sau cô. Hắn áp sát lại, l*иg ngực rắn chắc của hắn truyền đến hơi nóng bỏng rát, dưới lớp áo choàng tắm là đường nhân ngư rõ ràng.

Hắn đưa tay ra, cũng đặt tay lên cuốn truyện tranh ấy, giọng nghe như có chút hối lỗi: “Xin lỗi em, vợ à, chắc đây là đồ của Tiểu Nhứ.”

Tiểu Nhứ?

Tiểu Nhứ tên đầy đủ là Ôn Nhứ, một nữ sinh cấp ba sống dưới tầng nhà họ, nuôi một con mèo tên Lulu.

Truy Liên quen biết Tiểu Nhứ cũng là vì từng nhặt được Lulu đi lạc.

Tiểu Nhứ thấy Truy Liên xinh đẹp lại dịu dàng nên rất có cảm tình với cô, cô bé đã mời cô đến nhà ăn cơm mấy lần, nhưng mỗi lần đều vì đủ loại “sự cố bất ngờ” mà Truy Liên đều không đến được.

Dĩ nhiên, tám chín phần những sự cố ấy đều có liên quan đến Vũ Bùi Chi.

Vũ Bùi Chi nói: “Hôm nay lúc anh đi đổ rác, anh thấy phiếu giao hàng của Tiểu Nhứ trong thùng rác nhà mình.”

Truy Liên ngơ ngác “À?” một tiếng, hỏi: “Lấy nhầm hàng à?”

Khu chung cư đều có điểm giao nhận chung, các gói hàng đặt chung một chỗ, nhầm lẫn đúng là chuyện thường.

“Chắc vậy.” Vũ Bùi Chi gật đầu, dịu giọng nói: “Chuyện này là sơ suất của anh. Ngày mai anh sẽ tìm Tiểu Nhứ để xin lỗi và bồi thường cho con bé.”

Truy Liên hỏi: “Vậy còn cuốn truyện này?”

Vũ Bùi Chi như suy nghĩ một chút, rồi dịu dàng nói: “Cuốn truyện này cứ để lại nhà mình đi. Đã mở đồ của người ta rồi mà đem trả lại thì cũng không hay lắm.”

Truy Liên cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn truyện.

Ở góc dưới bên phải có ký tên tác giả, một bút danh rất hợp phong cách truyện thiếu nữ: [Cửu Cửu].

Có lẽ... Thật sự chỉ là trùng hợp.

Trang giấy lật lên phát ra âm thanh sột soạt, trước mắt Truy Liên chợt lóe lên hình ảnh căn hộ ở Anh năm cô mười chín tuổi. Màu nước vương vãi đầy đất, bản thảo truyện tranh của cô bị kẻ đã chết kia đóng đầy lên tường.

Ở ngay góc dưới mỗi bản thảo cũng được ký tên “Cửu Cửu”.

Nhưng Cửu Cửu vốn là một bút danh rất phổ biến... Phải không?

Đầu ngón tay cô khẽ run lên.

Trong thoáng chốc, Truy Liên cảm thấy trước ngực mình như lại đang áp lên bức tường lạnh lẽo. Những bản thảo bị ghim trên đó run lên bần bật, vệt chì bị quệt nhòe loang ra trên nền giấy trắng.

“Liên Liên còn muốn đưa tranh cho ai xem hửm?”

Hơi thở ẩm nóng trút xuống tai, như lưỡi rắn lướt qua. Cổ tay cô bị người đàn ông ép xuống đúng giữa bản thảo, cú va chạm từ phía sau dữ dội đến mức khiến cô bật ra tiếng nghẹn.

“Ưʍ... Đừng ở đây...”

Hai chữ “Cửu Cửu” trong tầm mắt bỗng chao đảo, rồi chồng lên nhau.

Rồi chúng lại chồng lên hiện tại.

Bàn tay Truy Liên vô thức lật một trang truyện, nhưng rất nhanh khựng lại, rồi khép cuốn truyện lại.

Nhưng...

Cô quay đầu hỏi chồng: “Bùi Chi, sao hôm qua anh nói rằng em thích đọc mấy kiểu truyện tranh này?”

“Hả?” Vũ Bùi Chi cũng hơi ngơ ngác nhìn cô. “Bảo bối, không phải chính em đã nói với anh sao?”

...Vậy sao?

Cơn đau đầu như muốn nứt ra lại xộc lên.

Truy Liên cảm giác não mình rối thành một mớ hỗn độn.

Nhưng Vũ Bùi Chi đã đổi chủ đề. Tay hắn khẽ bóp sau gáy cô, một động tác mang theo sự khống chế rất rõ, nói:

“Bảo bối, anh muốn bàn với em một chuyện.”

Ở góc độ Truy Liên không thấy, khóe môi hắn hiện lên một nụ cười giễu cợt rất khó để nhận ra, nhưng giọng nói thì lại vô cùng nghiêm túc:

“Hay là mình lắp camera đi? Như vậy cũng tiện xem rốt cuộc ban đêm anh đã làm gì.”